Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đêm Tối Và Thỏa Hiệp “Món Đồ Chơi”
Lời tuyên bố hùng hồn của Hứa Đồng Chu khiến Trình Nặc choáng váng cả ngày hôm đó. Trong giờ học, cô giảng bài mà đầu óc cứ để đâu đâu, chốc chốc lại nhớ về ánh mắt kiên định và rực lửa của chàng trai trẻ. Cậu ta điên rồi sao? Dám mơ tưởng đến việc cưới cô?
Tan học, Trình Nặc cố tình nán lại thu dọn đồ đạc thật lâu, hi vọng khi ra về sẽ không gặp Hứa Đồng Chu. Quả nhiên, cổng trường vắng tanh. Cậu ta không đến. Trình Nặc thở phào nhẹ nhõm, nhưng sâu trong lòng lại dấy lên một nỗi hụt hẫng mơ hồ. Có lẽ những lời tàn nhẫn của cô sáng nay đã khiến cậu tổn thương và bỏ cuộc.
Tốt thôi, như vậy càng đỡ rắc rối.
Về đến nhà, không khí vắng vẻ lạ thường. Thím Vương vẫn miệt mài bên khung cửi, Hứa Đồng Nhạc thì cắm cúi làm bài tập. Bóng dáng cao gầy quen thuộc của Hứa Đồng Chu không thấy đâu. Trình Nặc cũng không dám hỏi, lặng lẽ ăn xong bữa tối đạm bạc rồi chui tọt vào phòng.
Đêm xuống, núi rừng tĩnh mịch đến rợn người. Không có Hứa Đồng Chu đun nước, cô đành lau người qua loa rồi lên giường nằm. Trời nóng bức, mồ hôi dính dấp khiến cô trằn trọc mãi không ngủ được.
Nửa đêm, khi đang mơ màng, Trình Nặc bỗng cảm thấy có vật gì đó cọ vào tay mình. Cô giật mình choàng tỉnh, định hét lên vì tưởng chuột bọ.
“Suỵt… Chị ơi, là em đây.”
Một bàn tay to lớn, thô ráp nhanh chóng bịt miệng cô lại. Hơi thở quen thuộc phả vào mặt cô. Là Hứa Đồng Chu.
“Em… em vào đây làm gì?” Trình Nặc đẩy tay cậu ra, thì thào trách móc. Tim cô đập thình thịch, vừa sợ hãi vừa hồi hộp.
“Em đi phụ hồ bên làng bên mới về. Cái này cho chị.”
Cậu dúi vào tay cô một vật lạnh ngắt. Trong bóng tối, Trình Nặc sờ soạng, nhận ra đó là một chai nước ngọt có ga.
“Coca?” Cô ngạc nhiên. Ở cái chốn khỉ ho cò gáy này, lấy đâu ra thứ xa xỉ này?
“Vâng. Em thấy người thành phố hay uống. Ông chủ nhà kia cho em, em không uống, mang về cho chị.”
Giọng cậu hào hứng như đứa trẻ khoe chiến tích. Cậu đã chạy bộ cả chục cây số đường rừng trong đêm, bụng đói meo, chỉ để mang chai nước ngọt này về cho cô trước khi đá tan hết lạnh.
Trình Nặc cầm chai nước, lòng trĩu nặng. Sự chân thành ngốc nghếch của cậu khiến cô cảm thấy mình thật tồi tệ. Cô đẩy chai nước lại phía cậu: “Của em thì em uống đi. Chị không uống đâu.”
“Chị…” Hứa Đồng Chu hụt hẫng, tay buông thõng xuống. “Chị vẫn giận em chuyện sáng nay sao?”
Cậu ngồi bệt xuống sàn đất, tựa đầu vào mép giường, giọng buồn thiu: “Em xin lỗi. Em biết mình không xứng với chị. Em chỉ là thằng nhà quê, đũa mốc mà đòi chòi mâm son… Chị đừng giận em nữa nhé.”
Trình Nặc thở dài, nhìn bóng đen lù lù bên cạnh giường. Cô không giận cậu, cô chỉ sợ cậu lún quá sâu vào mối quan hệ không có tương lai này.
“Đồng Chu, nghe chị nói này. Chuyện đêm qua là lỗi của chị. Chị đang buồn nên mới… Chúng ta dừng lại ở đây đi. Em vẫn là em trai tốt của chị, được không?”
Hứa Đồng Chu im lặng hồi lâu. Căn phòng chìm vào bóng tối đặc quánh.
Đột nhiên, cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng quắc nhìn cô: “Em không muốn làm em trai. Em thích chị. Em thèm khát chị.”
“Em…” Trình Nặc cứng họng trước sự thẳng thắn trần trụi ấy.
“Nếu chị không muốn yêu em, không muốn cưới em… Vậy thì…” Cậu ngập ngừng một chút, rồi nói tiếp với giọng điệu cam chịu nhưng đầy dục vọng, “Chị cứ coi em như một món đồ chơi đi. Trong thời gian chị ở đây, chị buồn, chị cô đơn, chị cứ dùng em để giải tỏa. Khi nào chị về thành phố, chị cứ vứt bỏ em lại là được.”
Trình Nặc sững sờ. Cậu ta… chấp nhận hạ mình đến mức này sao? Làm một món đồ chơi tình dục, một công cụ để cô vui đùa qua đường?
“Em điên rồi sao?”
“Em điên vì chị.” Hứa Đồng Chu chồm lên, nắm lấy bàn tay cô, áp vào má mình. “Chỉ cần được ở bên chị, được chạm vào chị, làm gì em cũng chịu.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận