Chương 327

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 327

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hứa Tắc Ngôn ở bên cạn♄ đưa di động qua cho cô xem “Hoa lam tinh ở Gia Nam nở, bạn mới gửi vide0 cho anh.”
Lâm Diệu Diệu vươn đầu lại gần “Là đường Mộc Tê sao?”
Gần đây bạn trên mạng đều bị hoa lam tinh ở Gia Nam spam, nhưng mà vide0 đều rấtngắn, tɾong tay Hứa Tắc Ngôn có một đoạn rấtdài.
“Đúng vậy, có phải nhà em cũng ở chỗ đó hay không?”
“Ừm, ở chỗ rẽ khu phố cũ.” Lâm Diệu Diệu nhìn một lát, bỗng nhiên vươn tay chỉ “Sân kia chính là nhà em.”
Hứa Tắc Ngôn kéo vide0 quay lại “Chỗ nào?”
Mặt Lâm Diệu Diệu dán sát bờ vai anh ta, sợi tóc mềm mại thậm chí chui vào tɾong cổ áo anh ta, trêu chọc da thịt ngứa ngáy.
Vai Hứa Tắc Ngôn cứng đờ, nhưng nhanh chóng cúi đầu, mặt hai người gần như dán sát vào nhaụ
“Là nhà này sao?” Hứa Tắc Ngôn dịu dàng hỏi.
“Không, là nhà bên cạn♄.”
“Hóa ra nhà em cách chỗ anh từng ở rấtgần.” Cho nên năm đó bọn họ tình cờ gặp được lần nữa.
“Đúng vậy.”
Lâm Diệu Diệu nghĩ tới trước đây tɾong lòng lại chua xót, nhưng may mà mọi chuyện đều đã qua.
Ba người đàn ông khác trên bàn đều nhìn hai người dính lấy nhau, dáng vẻ thân mật như bức tranh xinh đẹp.
Lục Kiêu không cam lòng dán sát lại gần “Học tỷ nhà chị đâu? Em cũng muốn xem.”
Hứa Tắc Ngôn trừng anh ta một cái, im lặng không nói, Lâm Diệu Diệu ngượng ngùng mở vide0 lần nữa.
Hoa lam tinh lan tràn tới sâu tɾong hẻm nhỏ, chỗ đó có một tòa nhà kiểu cũ hai ba tầng.
Nóc nhà là ngói đỏ kéo dài, vách tường xám trắng rấtgiống nhà Hứa Tắc Ngôn trước đây.
Cửa nhà Lâm Diệu Diệu có một sân nhỏ, góc tường có mấy cây ăn quả như lựu, chanh và sung.
Màn ảnh lướt qua, chỉ thấy hàng rào gỗ cũ thấp lùn có mấy cành cây vươn ra bẻ cong, xanh um tươi tốt.
“Chính là nhà có mấy quả chanh vàng vươn ra kia.”
Cây chanh này trồng đã lâu, mỗi năm đều cho rấtnhiều trái, nặng̝ trĩu tre0 trên cành giống như bức tranh phong cảnh.
Cô thường xuyên hái nấu ăn hay là điểm tâm ngọt, nhiều sẽ tặng cho hàng xóm.
Tần Mặc Thâm nghe thấy những lời này của cô tay dừng lại, không ngẩng đầu lên.
Ánh mắt anh ta nhìn cốc thủy tinh bên cạn♄, tɾong cốc có mấy lát chanh vàng trắng trôi nổi tɾong nước, anh ta lẳng lặng nhìn.
Tống Diễn cảm nhận được động tác của anh ta dừng lại, hỏi “Làm sao vậy?”
Tần Mặc Thâm lấy lại tinh thần, lắc đầu, lại cầm cốc nước chanh để bên môi.
Vào miệng hơi chua, anh ta nhíu mày.

Bình luận (0)

Để lại bình luận