Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Thảo vội vàng đỡ lấy bà, vầng trán cô nhíu lại, cuối cùng không chịu được mà khóc lên thành tiếng: “Mẹ, mẹ đừng làm như vậy, mẹ đứng dậy đi, đừng làm như thế…”

“Tiểu Thảo, coi như mẹ cầu xin con, bây giờ hãy về nhà với mẹ đi, đừng ở lại nơi này nữa, người đàn ông đó con không với được đâu, người phụ nữ đó con cũng không trêu ghẹo được, đã một lần bị vào tù rồi, con còn muốn vào lại nữa sao?

Lâm Phương biết rõ hai năm qua Lâm Thảo đã trải qua những chuyện gì, càng biết rõ cuộc sống của Lâm Thảo không thực sự sung sướng như vậy, bà tức giận, nhưng đau lòng nhiều hơn.

Đó là đứa con gái bà một tay nuôi nấng, sao cam lòng để cô sống khổ sở.

Nhưng Lâm Thảo không cam tâm, người đàn ông cô yêu sâu đậm khó khăn lắm mới chấp nhận cô, cô làm sao có thể bỏ anh mà ra đi.

“Mẹ, mẹ cho con một cơ hội, để con nói với mẹ rằng, con và anh ấy thật lòng yêu nhau, chúng con thực sự đã kết hôn rồi, Võ Lưu Niên và anh ấy không có quan hệ gì.”

Lâm Phương rời đi, sự khó chịu trong lòng khiến bà không có cách nào đối diện được với Lâm Thảo.

Còn Lâm Thảo sau khi tiễn Lâm Phương, liền gọi điện cho Bích Hằng, yêu cầu Thanh Tuấn nhất định phải gặp cô.

Ngày hôm sau, Thanh Tuấn mới đến.

Khi đến, nét mặt anh đầy sự mỏi mệt.

“Bích Hằng nói, em tìm anh?” Người đàn ông tiện tay cởi chiếc áo khoác ngoài ra, Lâm Thảo tiến lại nhận lấy, ngay sau đó người đàn ông đưa tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, “Sao nào? Nhớ anh à?”

Gò má Lâm Thảo ửng đỏ, khẽ gật đầu.

Thanh Tuấn giương đôi môi, ánh mắt sáng lên, kèm theo đó đặt một nụ hôn lên bờ môi nhỏ bé của cô.

Cơ thể cô mềm mại như người không xương, khiến anh muốn dùng sức nắn bóp, nhưng lại sợ làm cô đau.

“Bây giờ đã là tháng mười một rồi, có phải đã có thể rồi không?”

Giọng nói khàn khàn chân thành của anh du dương bên tai cô, trong lời nói nhỏ nhẹ là sự dụ dỗ đầy mê hoặc.

Lâm Thảo cau mày, lắc đầu, nói “Không được.”

Nhưng giọng nói hờn dỗi “Không được” ấy, càng khiến cho người đàn ông thêm phản ứng.

“Em đúng là người có sức quyến rũ, hễ gặp em, anh lại không thể kiểm soát được chính mình…” Nói rồi, anh ôm lấy cô.

Ngay cả việc lên Tầng cũng trở nên lười biếng, anh trực tiếp đặt cô xuống ghế sôfa, sau đó vừa dụ dỗ cưng chiều, vừa dồn ép cô cởi bỏ quần áo.

Trước cơ thể mềm mại ấy, bản tính người đàn ông bắt đầu nổi lên.

“Anh, anh sao lại…sao lại…ngang ngược…”

Lâm Thảo lo sợ bản thân cũng không biết rằng, bất kì lời nói nào lúc này của Thanh Tuấn sẽ đều khiến cô bị mê hoặc.

Thanh Tuấn liếm môi, thỏa thích hưởng thụ.

Còn đòi người phụ nữ đang nằm dưới cơ thể anh kêu tên mình.

Nhưng phải gọi anh ấy là gì?

Thanh Tuấn? A Thanh?

“Anh muốn nghe em gọi “Chồng”.”

Khuôn mặt Lâm Thảo như trái hồng chín, thổi một hơi là có thể khiến trái chín trào ra.

“Chồng…”

Cô bằng lòng gọi anh như vậy.

Cô trước giờ vẫn luôn mong muốn người đàn ông ấy là chồng của cô.

Nhưng, anh thật sự có phải là chồng của cô?

Sau cảm giác vui sướng thỏa mãn, người phụ nữ nhỏ bé thoải mái nằm trong lồng ngực người đàn ông, cô bị anh làm đến mức mỏi nhừ, nhưng ánh mắt vẫn dứt khoát, nói ra lời nói luôn chôn vùi trong lòng: “Em không thích Võ Lưu Niên.”

Thật ra không những không thích, mà có thể coi là ghét cô ta.

“Ừ…” Lâm Thảo không thích Võ Lưu Niên, Võ Lưu Niên không thích Lâm Thảo, trong lòng Thanh Tuấn hiểu rất rõ. “Cô ta đến tìm em sao?”

Lâm Thảo lắc đầu, “Không, buổi trưa em gọi điện thoại cho anh, là cô ta nghe máy…”

Thanh Tuấn ôm bờ vai cô, cưng chiều hôn lên trán cô, “Có thể là điện thoại anh bỏ quên, cô ta vô tình cầm được.”

Lâm Thảo cắn chặt môi, “Đúng vậy, cô ta cũng nói như thế.”

“Tiểu Thảo, em đừng suy nghĩ nhiều, em mệt rồi thì nghỉ ngơi đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận