Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Những người trẻ tuổi kia cũng học nhanh, nửa ngày học là đã có thể bắt đầu.

Giang Ninh sững sờ hoàn hồn, “Em…”

Cô vẫn chưa trả lời thì đã bị Chu Liệt kéo đi.

Tất cả đều rất nặng.

Giang Ninh phơi nắng giữa trưa trên bờ ruộng, ánh mặt trời chiếu xuống mạnh đến nỗi chói cả mắt.

Ở phía bên kia cánh đồng, có một dòng suối chảy xuống từ những ngọn đồi.

Sau khi Giang Ninh đến gần, nhìn thấy bên dòng suối thấm mát đang ngâm một quả dưa hấu xanh đậm.

Dòng nước không lớn nhưng nó rất tinh khiết và sạch sẽ.

Ánh mắt cô hốt hoảng dời đi.

Sau khi Giang Ninh đến gần, nhìn thấy bên dòng suối thấm mát đang ngâm một quả dưa hấu xanh đậm.

Ngày xửa ngày xưa không phải nhà nào cũng đều có tủ lạnh.

Khi trời nóng, muốn ăn dưa hấu lạnh thì phải ngâm dưa hấu đã mua từ trước vào trong nước.

Ông nói với Giang Ninh, “A Ninh, đây là anh trai của con. Từ nay về sau, anh trai sẽ giúp chúng ta trông chừng cánh đồng dưa hấu.”

Giang Ninh 10 tuổi.

Dòng nước chảy từ từ, rửa sạch bụi bẩn trên vỏ dưa hấu.

Cô cúi đầu, đá cục đá trên mặt đất.

Chu Liệt nói: “Vừa rồi có người đi xe ba bánh đến bán, vốn anh định buổi tối mang về nhà…”

Giang Ninh lúc này mới ngẩng đầu lên: “Em ăn rồi, vừa ở nhà ăn xong, anh cũng mau ăn đi.”

Giang Ninh nhìn quả dưa hấu kia, nghe Chu Liệt nói, suy nghĩ bay đến chuyện thật lâu trước kia.

Đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy Chu Liệt

Năm đó.

Chu Liệt mười lăm tuổi.

Ban đềm còn đầy tiếng muỗi vo ve.

Giang Ninh 10 tuổi.

Giang Ninh thở hổn hển, trong lòng hơi khó chịu một chút.

Bố của Giang Ninh tên là Giang Hải.

Có người đàn ông nào mà không thích cơ chứ.

Mẹ cô mất sớm, bố cũng không cưới ai nữa, từ nhỏ một mình Giang Hải đã nuôi cô trưởng thành.

Giang Hải không chỉ trồng lúa mà còn có một cánh đồng dưa hấu rộng lớn. Vào lúc đó, không có dưa hấu trong nhà kính, cũng không có dưa hấu ngược mùa. Tất cả những quả dưa hấu đều là những dây leo trên mặt đất, phơi dưới nắng mùa hè, từng quả một trở nên đỏ rực.

Nhưng lời nói đến bên miệng, sao lại trở nên khó nói thế này.

Mùa hè trong ruộng dưa hấu, tất cả đều là những quả dưa hấu tròn trịa làm cho không ít người đỏ mắt. Đến nửa đêm cũng có không ít kẻ trộm dưa.

Chu Liệt cũng không giấu nghề, chỉ cần mấy người đó nghiêm túc học, anh đều sẽ dạy ngay.

Đó chính là nửa năm vất vả của Giang Hải, ông hận không thể trực tiếp ngủ trong căn phòng nhỏ trên ruộng dưa vào ban đêm.

Mẹ cô mất sớm, bố cũng không cưới ai nữa, từ nhỏ một mình Giang Hải đã nuôi cô trưởng thành.

Nhưng Giang Hải không muốn Giang Ninh cùng ông chịu khổ này.

Giang Ninh 10 tuổi được Giang Hải nuôi thành một cô bé đáng yêu trắng nõn, giống như một khối bột mì.

Túp lều nhỏ trên cánh đồng không có điện cũng không có quạt, rất ngột ngạt và nóng nực.

Ban đềm còn đầy tiếng muỗi vo ve.

Một đám muỗi sẽ đốt đầy chân Giang Ninh.

Một bên là con gái, một bên là dưa hấu có thể bán lấy tiền.

Giang Hải sầu không được.

Giang Hải không được vui, Giang Ninh cũng không vui theo, học theo khuôn mặt ủ rũ cau mày của bố

Giang Hải vừa nhìn thấy cô như vậy, lập tức bị chọc cười.

Dịu dàng sờ sờ đỉnh tóc của cô.

Vài ngày sau.

Giang Hải đột nhiên mây sầu tan đi.

Ông mang theo một chàng trai đi tới trước mặt Giang Ninh.

Ông nói với Giang Ninh, “A Ninh, đây là anh trai của con. Từ nay về sau, anh trai sẽ giúp chúng ta trông chừng cánh đồng dưa hấu.”

Đó là lần đầu tiên Giang Ninh nhìn thấy Chu Liệt.

Bữa trưa rất đơn giản.

Anh rất gầy, nhưng cũng rất cao.

Chu Liệt giẫm lên một đống cỏ dại, giấu cái lỗ trên giày vải.

Ấn tượng duy nhất là gầy.

Tất cả đều có một chút mặn.

Không phải là vóc dáng gầy của những chàng trai bình thường .

Nói xong Giang Hải dặn dò Giang Ninh ở một bên chơi, đừng đi xa quá, cũng đừng đi ra bờ sông, sau đó ông đi theo Chu Liệt xuống ruộng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận