Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Rừng Me Hoang Và Vị Chua Của Tình Yêu
Bữa tối hôm đó diễn ra trong không khí ấm cúng lạ thường. Sự trở về của Hứa Đồng Chu như mang lại sinh khí cho cả ngôi nhà. Ăn xong, Hứa Đồng Nhạc giúp mẹ dọn dẹp, còn Trình Nặc ra sân hóng mát.
Hứa Đồng Chu tiến lại gần, rủ rỉ: “Chị Trình, em dẫn chị đi chỗ này hay lắm.”
Nhìn nụ cười bí hiểm của cậu, Trình Nặc tò mò gật đầu. Cô đi theo cậu ra khỏi cổng làng, men theo con đường mòn dẫn lên sườn đồi.
Đó là một khu rừng me hoang dại. Những cây me cổ thụ to lớn, cành lá xum xuê che kín cả bầu trời. Dưới ánh trăng vằng vặc, những chùm me lúc lỉu hiện ra, đung đưa trong gió.
“Me chín rồi đấy. Chị muốn ăn không?” Hứa Đồng Chu hỏi.
“Cao thế kia làm sao mà hái?” Trình Nặc ngước nhìn những cành cây cao tít.
Chưa dứt lời, cô đã thấy Hứa Đồng Chu thoăn thoắt leo lên cây như một chú khỉ. Chỉ trong chốc lát, cậu đã vắt vẻo trên một cành cây lớn, rung mạnh. Những quả me nâu sẫm rơi xuống lộp bộp như mưa rào.
Trình Nặc thích thú chạy đi nhặt. Cô bóc vỏ một quả, cho vào miệng cắn thử.
“Á! Chua quá!” Cô nhăn mặt, rùng mình vì vị chua gắt của me rừng. Nhưng sau cái chua ấy là vị ngọt hậu thanh thanh, rất lạ miệng.
Thấy bộ dạng nhăn nhó đáng yêu của cô, Hứa Đồng Chu cười vang trên cây. Cậu tiếp tục rung cành, định hái thêm cho cô.
“Bộp!”
Một chùm me lớn rơi trúng đầu Trình Nặc. Cô kêu lên một tiếng “Ui da”, đưa tay ôm đầu, bụi từ vỏ me bay vào mắt khiến cô cay xè, nước mắt giàn giụa.
Hứa Đồng Chu hoảng hốt nhảy phắt xuống đất, chạy lại bên cô. “Chị sao thế? Đau ở đâu? Có sao không?”
“Bụi… bụi vào mắt rồi… Đau quá…” Trình Nặc dụi mắt liên tục.
“Đừng dụi! Đừng dụi! Để em xem nào.” Hứa Đồng Chu vội vàng gạt tay cô ra. Cậu nâng khuôn mặt cô lên, ghé sát vào để kiểm tra.
Dưới ánh trăng mờ ảo, khuôn mặt Trình Nặc ửng hồng, đôi mắt ngấn lệ trông càng thêm phần quyến rũ. Hứa Đồng Chu nuốt nước bọt, tim đập dồn dập.
“Chị mở to mắt ra, em thổi cho.”
Cậu nhẹ nhàng banh mí mắt cô ra, chu môi thổi nhẹ. Hơi thở mát lành của cậu phả vào mắt cô, làm dịu đi cảm giác cộm ngứa.
“Đỡ chưa chị?” Cậu hỏi, nhưng vẫn không buông tay, vẫn giữ chặt khuôn mặt cô trong lòng bàn tay mình.
Khoảng cách quá gần. Gần đến mức Trình Nặc có thể nhìn thấy hàng lông mi dài của cậu, cảm nhận được hơi thở nồng nàn của cậu. Ánh mắt cậu nhìn cô không còn là sự lo lắng đơn thuần nữa, mà rực lên ngọn lửa khao khát trần trụi.
“Hứa Đồng Chu…” Cô khẽ gọi tên cậu, giọng run rẩy.
Cậu không trả lời, ánh mắt dán chặt vào đôi môi đỏ mọng đang hé mở của cô. Vị chua của me dường như vẫn còn đọng lại đâu đây, kích thích tuyến nước bọt và cả những ham muốn thầm kín nhất.
“Chị…” Cậu thì thầm, giọng khàn đặc. “Em… em hôn chị được không?”
Trình Nặc đứng hình. Lý trí bảo cô phải đẩy cậu ra, nhưng cơ thể cô lại mềm nhũn, tê dại trước sức hút nam tính của chàng trai trẻ.
Không đợi cô trả lời, Hứa Đồng Chu cúi xuống, phủ môi mình lên môi cô.
Một nụ hôn mang vị chua của me rừng, vị mặn của mồ hôi, và vị ngọt ngào của tình yêu chớm nở. Nụ hôn vụng về, thô bạo nhưng chứa đựng tất cả sự si mê và dồn nén bấy lâu nay của chàng trai miền núi dành cho cô gái thành thị.
Giữa rừng me hoang vắng, dưới ánh trăng chứng giám, hai con người lại một lần nữa lạc lối trong mê cung của tình ái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận