Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dù nghe có vẻ nực cười và cẩu huyết nhưng không phải là không thể thành thật.
Trong khoảng thời gian chạy trốn, Thời Anh hiểu được, quyền lực thực sự quan trọng hơn bất cứ thứ gì trên thế giới này.
Chính vì cô không có gì, phải dựa vào hơi thở của Thẩm Nguyệt Lâm để sống sót nên mới bị anh nắm trong tay, muốn làm gì thì làm.
Tuy nhiên, Thẩm Nguyệt Lâm không phải là kẻ ngốc, anh muốn kiểm soát cô thì làm sao anh có thể trao quyền thế cho cô để cô có thể trốn thoát.
Hơn nữa gia thế của ông lão cũng rất lớn, những người khác trong Thẩm gia cũng không phải người ăn chay. Một Chu Tống Ngọc cũng đủ để cô chịu khổ.
Nếu cô mang thai đứa con của Thẩm Nguyệt Lâm và đi tranh giành tài sản của gia đình, Chu Tống Ngọc không ăn tươi nuốt sống cô mới lạ.
Chỉ nghĩ đến thôi Thời Anh cũng thấy lạnh sống lưng, cô luôn sợ phiền phức, chưa bao giờ làm được những trò mưu mô như vậy. Khi còn học tiểu học, cô còn không thèm viết bài phát biểu tranh chức lớp trưởng. Bảo cô đóng vai giống như trong Chân Huyên Truyện trước mặt Thẩm Nguyệt Lâm, cô thực sự không có năng lực này.
Hai người đã ở bên nhau lâu như vậy, Bùi Dương Dương đương nhiên biết Thời Anh là người không có tính tranh đoạt.
Cô vỗ vai Thời Anh, nghiêm túc nói: “Tự do là thứ mà chúng ta đã đấu tranh vì nó. Nếu không có cuộc cách mạng vĩ lớn ở Pháp, nước Pháp vẫn bị cai trị bởi một chế độ quân chủ chuyên chế. Chị em của tôi, nếu muốn trốn thoát thì phải đứng lên, ngồi chờ chết không có hy vọng gì.”
Điều này có lý, Thời Anh không khỏi gật đầu đồng ý, trong lòng chợt lóe lên một tia động lực.
“Nhân tiện, cậu đã bao giờ nghĩ đến việc tìm kiếm cha mẹ ruột của mình chưa?” Bùi Dương Dương hỏi.
Biết đâu nếu tìm được người thân thì vấn đề sẽ dễ giải quyết hơn rất nhiều.
Thời Anh do dự một chút, liền nói cho Bùi Dương Dương thông tin về cha mẹ ruột mà cô đã điều tra trước đây.
Kỳ thực, trước kia ở Nghi Thành chỉ thiếu chút nữa liền sẽ có manh mối. Sau khi bị Thẩm Nguyệt Lâm bắt được, cô cùng Giang Khoát đã cắt đứt mọi liên lạc, cho dù bây giờ Giang Khoát có phát hiện ra chuyện gì, anh cũng không có biện pháp nói cho cô biết.
“Yên tâm, hiện tại chúng ta đã có manh mối, tiếp theo mình sẽ giúp cậu điều tra.” Bùi Dương Dương nghĩ thầm hiện tại cô không thể giúp được Thời Anh những chuyện khác nhưng chuyện giúp cô điều tra vẫn là có thể làm được.
Thời Anh nắm tay Bùi Dương Dương, trịnh trọng nhắc nhở: “Trong khoảng thời gian này tốt nhất không nên gây ồn ào, hắn đang để mắt tới mình, nếu hắn biết cậu lại nhúng tay vào chuyện của mình, hắn nhất định sẽ không buông tha cho cậu.”
Cô đã liên lụy đến Bùi Dương Dương một lần, sao có thể để cô rơi vào vùng nước rối ren lần nữa. Thời Anh lo lắng, sợ Bùi Dương Dương không đồng ý, liên tục dặn dò:

“Sau này tìm cơ hội khác, bây giờ đừng vội điều tra. Nếu hắn nổi điên, mình chưa chắc có thể ngăn cản hắn.”
LIền nói, Bùi Dương Dương và cô có mối quan hệ thân thiết, cho nên Thẩm Nguyệt Lâm mấy ngày trước mới tốt bụng mở miệng nhắc nhở cô. Coi như lần trước Bùi Dương Dương giúp cô trốn thoát, hắn dù rất tức giận nhưng cũng chỉ động đến bệnh viện kia, cũng không có gây khó dễ với Bùi Dương Dương.
Bằng không, nếu là người khác, không biết anh ta đã xử lý như thế nào rồi.
Cô không khỏi nghĩ đến Giang Khoát ở Nghị Thành, đến nay vẫn không biết anh thế nào?, có bị thương nặng hay không?, sau này Thẩm Nguyệt Lâm có làm khó anh không?
Thời Anh cũng không dám hỏi thăm, cô biết rất rõ, càng thờ ơ thì tình cảnh của Giang Khoát càng tốt.
Tan học ở trường, đã là năm giờ chiều, Ngụy Bá tới đón Thời Anh, cô nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nhận ra đây không phải là đường đi Cẩm Nguyên mà là đường tới tổng bộ Thịnh Hoành.
Trong khoảng thời gian này, Thẩm Nguyệt Lâm thường xuyên làm việc tăng ca đến rất khuya. Khi không thấy Thời Anh, anh liền cảm thấy toàn thân không thoải mái nên đã bắt cô tới đó cùng anh.
Thời Anh luôn phản đối việc đến Thịnh Hoành, nhân viên ở đó đến rồi đi, có ai không biết cô là con gái của Thẩm Nguyệt Lâm. Cô ra vào văn phòng của Thẩm Nguyệt Lâm thường xuyên như vậy nếu có người phát hiện thì sẽ xong đời.
Vì lý do này, cô đã hơn một lần bày tỏ với Thẩm Nguyệt Lâm rằng cô sợ bị lộ, nhưng anh lại không quan tâm, ôm cô vào lòng, cúi người ngậm dái tai cô vào miệng, cười tà ác nói:

“Em không cảm thấy thế này kích thích hơn sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận