Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong căn phòng có vài người đàn ông ngồi tận phía sau cùng, trong số đó có một người khiến người khác cảm thấy rất đặc biệt, nhân vật bí ẩn đó được bao xung quanh bởi một lớp khói mờ ảo.

Chỉ thấy mái tóc đen che đi đôi mắt của người đó và để lộ ra chiếc mũi cao, không cần đoán nhiều cũng có thể nhận định đó là một chàng trai anh tú.

Lâm Thảo chỉ nhìn lướt qua sau đó cô ngồi vào vị trí của mình, lặng lẽ đàn.

Cô không phải là một cô gái đẹp nghiên nước nghiêng thành, cô có cơ thể mảnh mai, khuôn mặt thanh tú, nếu không quan sát thật kĩ thì sẽ không thấy được vẻ đẹp được che giấu sau mái tóc dài đó.

Chẳng bao lâu sau, một đám những cô gái bước vào, ai cũng cao ráo mảnh khảnh, khuôn mặt xinh đẹp quyến rũ.

Điều đáng ngạc nhiên là những cô gái này được trang điểm theo phong cách học sinh, bọn họ chỉ mặc những chiếc váy liền thân màu nhẹ nhàng, không hợp lắm với ánh mắt và dáng điệu của bọn họ.

“Tổng giám đốc Thanh, đây là những cô gái mà Tôi đã cất công tuyển chọn riêng cho anh, anh xem có thích ai không ạ!”

Một tiếng “Tổng giám đốc Thanh” khiến cho bản nhạc cô đang chơi bị lỡ mất một nhịp.

Lâm Thảo mím chặt môi, trên đời này làm gì có nhiều chuyện trùng hợp đến thế, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh cô tiếp tục đàn.

“Đúng là có anh hiểu sở thích của Tôi, chỉ là anh không sợ Võ Lưu Niên biết à?”

Giọng người đàn ông lại khẽ vang lên, khiến cho trái tim Lâm Thảo loạn nhịp.

” Bà Thanh nổi tiếng hiền hậu, kể cả có biết đi chăng nữa thì cũng sẽ không làm khó tổng giám đốc Thanh đâu, ha ha…”

Giọng nói đó đúng là của người đàn ông đó, không sai vào đâu được.

Ngoài vợ của tổng giám đốc tập đoàn Thanh Thị là Võ Lưu Niên ra thì làm gì có ai được gọi như thế chứ, chẳng lẽ còn có Võ Lưu Niên thứ hai sao….

Ngây người ra, tiếng nhạc lúc này vang lên không theo một nhịp điệu nào, Lâm Thảo cúi đầu xuống, cô phát hiện đôi bàn tay của mình đang run lên.

Chắc là trùng hợp thôi….cô tình cờ gặp anh thôi.

“Chơi đàn cái kiểu gì đấy, không biết đánh à, mau cút đi.” Tổng giám đốc Vương với bộ dạng lấy lòng Thanh Tuấn sau khi nghe thấy tiếng nhạc loạn nhịp liền lên tiếng mắng.

Lâm Thảo cắn môi, đứng lên định bước đi.

Từ phía sau tiếng người đàn ông lên tiếng: “Đợi đã.”

Thanh Tuấn nheo chặt mày lại, khi anh bước vào quán bar đã chú ý tới cô, Lâm Thảo xuất hiện trong căn phòng này thì đương nhiên cũng là yêu cầu của Thanh Tuấn.

Chỉ là lương tâm của người phụ nữ đó không biết bị chó tha mất rồi hay sao, anh đối tốt với cô như thế mà tới lúc rời đi cô không hề nói với anh nửa lời.

Chẳng lâu sau khi cô rời đi anh đã điều tra được là cô về nhà, vốn định đợi tới khi cô đi tới bước đường cùng thế nhưng cô thà tới những nơi thế này chứ nhất định không chịu tìm anh.

Thanh Tuấn sầm mặt xuống, tổng giám đốc vương lập tức hiểu ra, Thanh Tuấn đã nhắm cô gái chơi đàn này.

Những kẻ hùa theo nịnh nọt anh cũng không ngừng gọi cô lại nhưng cô không nghe, vẫn đi ra phía cửa, tổng giám đốc Vương hất cằm ra hiệu cho hai người canh cửa, bọn họ đưa tay ra chặn đường Lâm Thảo lại.

Lâm Thảo nhíu chặt mày lại, cô cắn lấy đôi môi đỏ mọng, đôi môi của cô như sắp bị cắn chảy máu ra.

Lâm Thảo bị ép đưa tới trước mặt Thanh Tuấn.

Tổng giám đốc Vương nhìn cô một lượt từ đầu xuống chân, lúc này ông ta mới phát hiện ra mái tóc dài đã che đi một phần khuôn mặt xinh đẹp thuần khiết, nếu so với những cô gái vừa đưa vào kia thì đúng là khoảng cách một trời một vực.

Tổng giám đốc Vương cười gượng ép, đưa một cốc rượu vang tới tay Lâm Thảo và nói: “Chịu khó chăm sóc tổng giám đốc Thanh ”

Lâm Thảo không muốn uống rượu và cô cũng sẽ không uống, cô nhíu mày lại nhìn ly rượu, trong lòng cô như đang dậy sóng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận