Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một người an an tĩnh tĩnh, cũng có thể chơi đến vui vẻ.

Rất cẩn thận, như thể nó sẽ rơi xuống.

Chu Liệt không cần thịt kho tàu.

Chu Liệt vốn không muốn đưa tay, nhưng anh nhìn Giang Ninh, anh vẫn nhận lấy.

Anh làm chậm tốc độ và cắn từng miếng nhỏ.

Giang Hải vừa nhắc nhở anh nhớ ăn thêm thức ăn, vừa cầm thìa, chia một nửa canh trứng cho Chu Liệt và Giang Ninh.

Ngày hôm đó.

Cho tới bây giờ anh cũng không biết, thì ra trên thế giới này còn có người “Sạch sẽ” như vậy.

Dưới làn da ngăm đen, vẻ mặt âm thầm đỏ bừng lên.

Cơm nắm dẻo thơm, canh trứng cũng rất thơm

Giang Hải hỏi, “Tại sao con làm lớn như vậy?”

Trong suốt mùa hè, có thể nói nó là một kiểu hương vị thơm ngon, dẻo, mềm mại rung động lòng người.

Sau giờ ngọ là thời gian nắng nhất trong ngày.

Giang Hải nói không cần đến ruộng dưa hấu, lúc này cũng không có người nào ngốc đi trộm dưa hấu.

Chu Liệt dưới ánh mặt trời chói chang kia vẫn đi ra ruộng.

‘’Anh trai, anh cao thật đấy, sau này lớn lên em cũng muốn cao giống như anh ~’’

Anh tới đây để kiếm tiền, còn ăn cơm của người ta thì phải nên làm việc.

Giang Ninh rất lâu sau mới biết rằng đó là bộ quần áo duy nhất mà Chu Liệt đang có, là của người khác sau khi tốt nghiệp trung học cơ sở vứt bỏ không cần.

Dưa muối, dưa chuột trộn rau, một bát canh trứng còn có cơm nắm.

Giang Ninh cầm băng ghế nhỏ, đứng bên bếp lò.

Cô dùng bàn tay nhỏ bé nắm lấy cơm nắm, đem phần cơm còn lại, tất cả đều thành một nắm cơm rất lớn.

Vậy nên Giang Ninh gọi anh một tiếng “anh trai”.

Giang Hải ở một bên sờ sờ đỉnh đầu Giang Ninh, “Muốn cao thì phải ăn nhiều cơm vào đấy.”

Giang Hải hỏi, “Tại sao con làm lớn như vậy?”

Giang Ninh ngẩng đầu nói, “Cho anh trai ăn ạ! Anh trai lợi hại như vậy thì phải ăn cái lớn nhất. ”

Năm đó mùa hè nóng nhất, nhưng cũng là năm hạnh phúc nhất trong cuộc đời Chu Liệt.

Còn có quần áo để mặc.

Có một bữa ăn no.

Anh muốn nói, đừng khóc…

Anh chỉ cảm thấy tay bị người ta nắm chặt, nghe được tiếng khóc nức nở, còn có nước mắt rơi xuống.

Còn có quần áo để mặc.

Hai tháng trôi qua rất nhanh.

Giang Hải sau khi biết, có chút tức giận.

Giang Hải lấy quần áo cũ, giày cũ của ông đưa cho Chu Liệt.

Sau khi Chu Liệt hiểu ra.

Giang Ninh đỏ mắt, nói “Anh ơi, anh có đau không?”

Nhưng vừa đến bên cạnh cánh đồng, Giang Ninh đã bị sóng nhiệt thổi choáng váng, ngay cả khi ngồi trên chiếu cũng thấy nóng bừng bừng.

Một số có kích cỡ lớn.

Cô cầm một chiếc quạt nhỏ, quạt từ chỗ này đến chỗ khác.

Giang Ninh chỉ thích lòng trắng trứng, không thích lòng đỏ trứng.

Chu Liệt cùng người nọ xảy ra xung đột, đối phương cầm đá ném lên đầu Chu Liệt một cái.

Nhưng rất sạch sẽ, mang theo một mùi thơm thoải mái của bột giặt.

Nhưng ngày hôm sau, anh không nói gì với Giang Hải.

Giang Ninh luôn cảm thấy anh rất đói.

Chu Liệt giật mình.

Giang Hải ở một mảnh ruộng dưa hấu khác, khoảng cách có chút xa, phải một lúc sau mới nghe thấy động tĩnh.

Thỉnh thoảng sẽ nhét thêm cho anh một ít đồ ăn nhẹ.

Hôm đó, Chu Liệt khâu bốn mũi trên đầu.

Chu Liệt tỉnh lại trong tiếng mưa tí tách, nhìn thấy Giang Hải và Giang Ninh vẫn canh giữ bên giường anh.

Có mì gói, xúc xích, kẹo mút.

Giữa trưa, sấm sét ầm ầm, trời đột nhiên mưa to.

Giang Ninh có thể nghe thấy tiếng vỗ cánh của chuồn chuồn trong chai.

Với cả mỗi buổi sáng, Giang Hải sẽ luộc cho mỗi người một quả trứng.

“Bố ơi! Bố ơi! Bố!”

Giang Ninh chỉ thích lòng trắng trứng, không thích lòng đỏ trứng.

Chu Liệt lắc đầu với cô, “Không đau.”

Cô bỏ lòng đỏ trứng vào vỏ trứng gà, lén lút đưa cho Chu Liệt.

Năm đó mùa hè nóng nhất, nhưng cũng là năm hạnh phúc nhất trong cuộc đời Chu Liệt.

Sau khi Chu Liệt hiểu ra.

Nếu như không phải Giang Ninh ở bên cạnh cánh đồng trông ngóng, Giang Hải tự trách, nói không chừng một giờ sau mới phát hiện Chu Liệt ngã xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận