Chương 363

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 363

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bọn họ cắm sâu vào mỗi tiểu huyệt, lại cọ ma͙nh mấy cái, quy đầu bắt đầu rung động.
“Ừm… Ừm a… Ừm…”
Cô không ngừng rơi lệ, cắn môi cũng không ngừng được tiếng rên ɾỉ, cảm thấy tɾong dũng đạo lại co rút ma͙nh phun ra.
Hai côn thịt cùng bắn vào tiểu huyệt ở hai nơi của cô.
Sau khi xong việc Lâm Diệu Diệu được Lục Kiêu ôm vào phòng tắm, hai người đứng dưới vòi hoa sen, nhưng giúp cô rửa sach lại là Hứa Tắc Ngôn.
Khi Hứa Tắc Ngôn cầm vòi hoa sen tới gần cô, cúi đầu hôn lên môi cô một cái “Mệt không?”
qua đi.
Cô nhớ tới cảnh tượng dâm mị vừa rồi, mang tai đều đỏ bừng lên.
Trên dưới toàn thân cô được rửa sach một cách tỉ mỉ, bao gồm hai tiểu huyệt bị thao đến mềm nhũn.
Đợi ra khỏi phòng tắm lại bị Hứa Tắc Ngôn lấy lý do phòng to hơn ôm cô đến phòng anh ta.
Lục Kiêu đến dưới lầu tìm quần áo cho cô, cô mặc áo tắm của Hứa Tắc Ngôn, vén mái tóc dài ướt đẫm
“Lát nữa em còn phải làm cơm trưa.”
Hứa Tắc Ngôn lau tóc giúp cô, lại cầm máy sấy tới không thuần thục sấy giúp cô.
“Hôm nay bọn họ phải ở trên lầu mở họp cả ngày, lát nữa anh làm bừa món gì đó là được, em đừng để mệt quá.”
Lâm Diệu Diệu hiểu ra, chẳng trách vừa rồi Hứa Tắc Ngôn dám chơi lớn như thế, là vì Tần Mặc Thâm và Tống Diễn không có thời gian xuống lầụ
“Không phải là anh còn có tiết sao?” Cô nhỏ giọng dò hỏi anh ta.
Lục Kiêu vừa vặn đi tới “Hay là để tôi làm?”
Bỗng nhiên Lâm Diệu Diệu nhớ tới lần trước Tần Mặc Thâm từng nói, Lục Kiêu đã từng suýt đốt cháy phòng ßếp.
Hứa Tắc Ngôn nhìn ra được chần chừ của cô, cười khẽ “Tiết của anh lát nữa sẽ kết thúc, em xem còn cần làm gì?”
Lâm Diệu Diệu nghĩ một lát “Canh măng tây bơ.”
Hứa Tắc Ngôn lại nói “Măng tây phải dùng máy ép trái cây xay thành bùn sao?”
Lâm Diệu Diệu đáp, đứng dậy, để mặc Lục Kiêu thay quần áo giúp cô.
Cô càng nghĩ càng lo lắng “Lát nữa để em làm thì hơn.”
Hứa Tắc Ngôn nhìn đồng hồ, ấn cô lên giường “Em ngủ một lát đi, còn hai tiếng, lát nữa anh học xong em xuống lầu dạy anh làm.”
Lâm Diệu Diệu mới dính vào gối đầu, cảm giác mệt mỏi lập tức đánh úp lại, cô nắm lấy ngón tay của Hứa Tắc Ngôn
“Vậy anh nhất định phải gọi em dậy đấy.”
Nhưng mà chỉ hai tiếng ngắn ngủi, Lâm Diệu Diệu lại mơ một giấc mơ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận