Chương 368

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 368

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tay cô giơ lên hái hai quả chanh vàng óng, lại chậm rãi trượt từ người anh ta xuống.
“Anh trai, tặng anh thứ này, có thể ngâm nước uống.”
Tần Mặc Thâm im lặng nhận lấy chanh của cô, cúi đầu nhìn.
Chanh tươi mới, xúc cảm hơi lạnh, có hơi thở tươi mát phả vào mặt.
Lâm Diệu Diệu dựa vào cửa, hơi mỉm cười “Còn nữa ăn kẹo sữa bò, buổi tối nhất định phải đánh răng.”
Tần Mặc Thâm nâng mắt bình tĩnh nhìn cô, nhỏ giọng nói “Cảm ơn em, em gái nhỏ.”
Hai người bốn mắt nhìn nhau, im lặng một lát.
Cuối cùng là anh ta gật đầu trước, xoay người sang chỗ khác đi về phía khách sạn.
Lâm Diệu Diệu giật mình tại chỗ, một lúc lâu sau mới kịp phản ứng, vừa rồi anh ta gọi cô là em gái nhỏ.
Em gái nhỏ?
Bỗng nhiên cô hiểu rõ, kéo túi xách sau lưng tay hơi run rẩy.
Cô nhớ rõ, túi xách này là cô dùng khi học tiểu học, lớp năm.
Cô cúi đầu nhìn kỹ mình, không biết từ lúc nào cô đã không còn dáng vẻ của một thiếu nữ, mà là một cô bé, cơ thể nhỏ xinh.
Một cô bé mười tuổi.
Hóa ra mọi chuyện không chỉ là mơ.
Vì sao anh trai vẫn luôn uống nước chanh?
Là thí¢h hươռg vị này sao?
Chỉ là thói quen.
Hửm? Bắt đầu từ khi nào thế?
Đã mười năm.
Mười năm trước sao? Khi đó… Là học sinh cấp 3 ư?
Đúng vậy.
Vì sao là kẹo sữa bò?
Sau này em sẽ biết.
Khi Hứa Tắc Ngôn đánh thức Lâm Diệu Diệu, cảm thấy vẻ mặt cô hoảng hốt thì không khỏi cúi đầu, khẽ hôn lông mi của cô.
“Làm sao vậy? Còn mệt sao?”
Lâm Diệu Diệu lấy lại tinh thần, nhìn lướt qua di động lắc đầu “Không mệt, em muốn đến phòng ßếp.”
“Thật ra…” Hứa Tắc Ngôn kéo cô dậy, đi dép lê giúp cô.
“Anh đã nấu canh xong, còn bưng bánh mì vòng đến tầng ba, những món khác em có thể chậm rãi làm.”
Cô im lặng một lát, cúi đầu nhìn gương mặt anh ta “Cảm ơn.”
Hứa Tắc Ngôn giơ tay cọ mũi cô, nhếch miệng cười yếu ớt “Khách sáo với anh như vậy làm gì?”
Lâm Diệu Diệu mới sờ soạng chóp mũi còn chưa kịp đáp lại đã bị anh ta kéo tay, cùng đi xuống lầụ
Trên bàn cơm có canh măng tây bơ mới nấu xong, màu sắc tươi đẹp, Hứa Tắc Ngôn rót một bát nhỏ để cho cô nhấm nháp.
Măng tây đánh thành bùn nấu cùng với bơ, sau khi lọc thì rắc muối và tiêu trắng, còn tản ra mùi hươռg đặc biệt.
Lâm Diệu Diệu cúi đầu ngửi “Bỏ thêm hươռg thảo sao? Là gì thế?”
Hứa Tắc Ngôn cười khẽ “Em đoán xem.”
Cô nghiêng đầu liếc mắt nhìn ban công “Hồi hươռg?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận