Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thành Ngự bắt đầu xâm nhập vào hoa huyệt một chút, “Hôm nay mẹ tớ đi làm, hiện giờ vừa đúng lúc cậu phải bồi thường tớ.”

“Không muốn…..”

“Không muốn?” Thành Ngự nâng một chân cô lên, cắm toàn bộ côn thịt vào trong hoa huyệt ấm áp, ở sau lưng cắn vành tai cô, thấp giọng hỏi, “Hôm qua là ai nói chỉ cần tớ đồng ý thì sau này tớ muốn thế nào cũng được, hửm?”

Thành Ngự ôm cô từ phía sau, hơi thở nóng rực quấn quanh bên tai cùng gáy, Thẩm Vân Hề chịu đựng sự khác thường dưới thân, mềm mại cầu xin, “Bây giờ là buổi sáng…… Không làm được không?”

“Tớ muốn làm cậu vào buổi sáng.” Thành Ngự lại đâm sâu vào một tấc, “Cậu xem, nó có phải đang rất có tinh thần đúng không? Nó đã sớm muốn cùng cậu làm vào buổi sáng từ lâu rồi.”

Thẩm Vân Hề bị lời nói thô tục của cậu chọc cho xấu hổ đến che mặt, sau đó lại nắm lấy tay cậu buồn bực cắn một ngụm.

“Cậu thật hư!”

Sóng triều cuồn cuộn chảy ra từ hoa huyệt, Thành ngự nhìn dáng vẻ thẹn thùng của cô, cảm nhận được phản ứng mẫn cảm của Thẩm Vân Hề, cậu đỉnh thật sâu vào mật huyệt chặt chẽ.

“Còn có thể hư hơn nữa!”

Thành Ngự nâng chân cô lên, eo bụng bắt đầu dùng sức thọc vào rút ra mạnh mẽ.

Tay trái Thẩm Vân Hề nắm lấy cánh tay của cậu, chịu không nổi bắt đầu thở dốc.

‘Cốc cốc’

Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, cơ thể Thẩm Vân Hề cũng bất ngờ co rụt lại một chút.

Mật huyệt lại co chặt vài phần, Thành Ngự suýt chút nữa hừ nhẹ ra tiếng.

“Thành Ngự, con đã dậy chưa?”

Là mẹ của Thành Ngự.

Động tác tạm dừng, hai người vẫn duy trì tư thế không nhúc nhích, cùng im lặng nghe tiếng vang ngoài cửa.

Lại có tiếng gõ cửa vang lên.

“Vẫn chưa dậy?” Mẹ Thành không nghe được tiếng đáp lại, nói thầm, “Thằng bé này bình thường không phải dậy rất sớm sao?” Sau đó bà đi về phòng mình.

Thành Ngự chậm chạp không nói lời nào, Thẩm Vân Hề sốt ruột đẩy cậu một cái, tỏ vẻ bất mãn vì cậu vẫn còn cắm trong cơ thể cô mà không để ý tới mẹ Thành.

Từng tầng mị thịt ngày càng co chặt, đường đi ngày càng chật chội, Thành Ngự phát hiện tiểu huyệt cực kỳ mẫn cảm khi cô khẩn trương, lập tức nổi lên ý xấu.

Cậu vẫn giữ nguyên tư thế cắm trong cơ thể cô, nâng một chân cô lên càng cao, sau đó chuyển qua đối diện cô, để hai chân cô vòng lấy eo mình, rồi bế cô lên xuống giường.

Một bước, hai bước….. Thẩm Vân Hề bám chặt vào bả vai Thành Ngự, cự vật theo bước chân của cậu mà đâm thọc vào trong cơ thể cô, đâm rất sâu, Thẩm Vân Hề mẫn cảm cắn môi dưới, cả người mềm nhũn, không dám phát ra bất kỳ thanh âm nào.

Khi đi tới vách tường cạnh cửa, Thành Ngự để cô tựa vào tường.

“A……” Mông dán với bức tường lạnh băng, thân thể Thẩm Vân Hề run lên, rên một tiếng.

Trên người Thành Ngự mặc một chiếc áo ngủ, mắt cậu híp lại, vô cùng hưởng thụ sự bao vây ướt nóng trong hoa huyệt.

“Thành Ngự, bữa sáng mẹ để trên bàn, lát nữa nhớ gọi Vân Hề cùng xuống ăn bữa sáng nhé.” Mẹ Thành cầm túi lại đi tới trước của phòng Thành Ngự, gõ cửa hai cái.

Thẩm Vân Hề lại khẩn trương co rút lại.

Ngoài cửa là mẹ Thành, cách một cánh cửa, cô đang cùng con trai mẹ Thành thân mật gắn kết với nhau.

Thẩm Vân Hề ngẫm lại liền chịu không nổi, mặt nóng bỏng.

Thành Ngự không chớp mắt nhìn mặt cô, lông mi chớp chớp, môi mím chặt, cực kỳ giống một con chim nhỏ bị dọa sợ.

Mật huyệt cũng vì cô khẩn trương mà co chặt thêm vài phần, khiến cậu một bước cũng khó đi.

Thành Ngự mơ hồ đáp một tiếng ‘Vâng’, dưới thân chậm rãi rút ra, lại chậm rãi đâm côn thịt thô tráng vào.

Ngoài cửa không có động tĩnh gì nữa, có lẽ là mẹ Thành đã rời đi, Thẩm Vân Hề nhịn không được nhẹ suyễn, ngón tay nắm chặt bả vai cậu, đôi chân dài càng cuốn chặt lấy eo Thành Ngự.

“A….. Thành Ngự…… Quá nặng….. Nhẹ chút…..” Thẩm Vân Hề mềm giọng năn nỉ bên tai Thành Ngự, trong đôi mắt đào hoa chứa đầy sự cầu xin, ẩn ẩn thấy được nước mắt, còn có một chút nhu nhược đáng thương, nhưng lại càng thêm kiều mị hấp dẫn người khác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận