Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Những ngày tháng sau đó trôi qua trong ngọt ngào và yên bình. Sắc Vi bận rộn với dự án tốt nghiệp và kế hoạch mở công ty thời trang riêng. Tử Hiển cũng tất bật chuẩn bị hồ sơ nhập học đại học.
Một buổi sáng tháng Năm, nắng đẹp chan hòa. Sắc Vi tỉnh dậy, vươn vai sảng khoái. Cô ngửi thấy mùi bánh mì nướng thơm lừng bay vào từ phòng bếp. A Hiển đang làm bữa sáng.
Cô tung chăn định ra ngoài thì thấy một tập hồ sơ để quên trên bàn làm việc của Tử Hiển. Tò mò, cô cầm lên xem. Là hồ sơ đăng ký vào Đại học.
Nhưng khi nhìn vào dòng chữ “Nguyện vọng 1”, nụ cười trên môi cô vụt tắt.
“Đại học Tài chính L – Chuyên ngành Tài chính Ngân hàng.”
Cô dụi mắt, nhìn lại lần nữa. Vẫn là Tài chính. Không phải Kiến trúc.
Sắc Vi bàng hoàng. Cô biết ước mơ của A Hiển từ nhỏ là trở thành kiến trúc sư. Hắn vẽ rất đẹp, những bản phác thảo nhà cửa, công trình của hắn luôn khiến cô trầm trồ. Cô thậm chí đã lén gửi tranh của hắn cho Giáo sư Glenn – một kiến trúc sư lừng danh thế giới, và ông ấy đã tha thiết muốn nhận hắn làm học trò.
Tại sao lại là Tài chính? Tại sao hắn lại từ bỏ ước mơ của mình?
Cô lục lọi trong ngăn kéo, lôi ra một xấp bản thảo vẽ tay được cất kỹ. Những ngôi nhà mơ ước, những tòa nhà chọc trời… tất cả đều là tâm huyết của hắn.
Cơn giận bùng lên dữ dội. Cô cầm tập hồ sơ, lao ra phòng bếp.
“Triệu Tử Hiển! Anh giải thích ngay cho em!”
Tử Hiển đang đeo tạp dề, tay dính đầy bột mì, quay lại nhìn cô, ngạc nhiên: “Gì thế em?”
“Cái này là cái gì?” Cô ném tập hồ sơ vào người hắn. Giấy tờ bay lả tả xuống sàn.
Hắn cúi xuống nhặt lên, thở dài: “Là hồ sơ đại học của anh. Em sao thế?”
“Tại sao lại là Tài chính? Tại sao không phải là Kiến trúc?” Cô hét lên, giọng lạc đi vì tức giận và thất vọng.
“Anh… anh thấy Tài chính cũng tốt mà. Trường L là trường top đầu về tài chính…” Hắn lảng tránh ánh mắt cô, quay lại tiếp tục nhào bột.
“Anh nói dối! Anh nhìn vào mắt em đây này!” Sắc Vi lao tới, xoay người hắn lại, ép hắn nhìn thẳng vào mình. “Anh thích Kiến trúc cơ mà? Anh vẽ đẹp thế cơ mà? Giáo sư Glenn đã gọi cho anh chưa? Ông ấy muốn nhận anh mà!”
“Ông ấy gọi rồi. Anh từ chối rồi.” Hắn đáp lí nhí.
“Cái gì? Anh từ chối?” Sắc Vi như không tin vào tai mình. “Anh điên rồi sao? Đó là cơ hội ngàn năm có một! Tại sao? Hay là… anh trai em ép anh?”
Ý nghĩ đó lóe lên trong đầu cô. Chắc chắn là Thạch Quân Nghị! Chỉ có anh ta mới thực dụng và độc đoán như thế!
“Không phải anh ấy…”
Sắc Vi không nghe, cô chạy vào phòng ngủ, vớ lấy điện thoại gọi ngay cho Thạch Quân Nghị.
“Thạch Quân Nghị! Anh lại giở trò gì với A Hiển thế hả?”
Đầu dây bên kia, Thạch Quân Nghị đang ký giấy tờ, nhíu mày để điện thoại ra xa tai: “Con bé này, sáng sớm đã lên cơn gì thế?”
“Tại sao anh bắt A Hiển học Tài chính? Anh có quyền gì mà can thiệp vào ước mơ của người khác?”
“Hả? Tài chính?” Thạch Quân Nghị ngạc nhiên. “Nó đăng ký Tài chính à? Anh tưởng nó thích vẽ vời?”
Sắc Vi khựng lại. Phản ứng của anh trai cô không giống người đang nói dối.
Lúc này, Tử Hiển chạy vào, giật lấy điện thoại, tắt máy. Hắn ôm chặt lấy vai cô, nhìn sâu vào mắt cô: “Không liên quan đến anh ấy. Là anh tự quyết định. Là anh muốn học Tài chính.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận