Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Hoài Tự đã sớm đoán trước sự chần chừ của cô, cất điện thoại, vùi đầu tiếp tục ngậm lấy bầu ngực sữa.
Lần nữa bị kɧoáı ©ảʍ trước ngực đánh úp. Trong cổ họng cô phát ra tiếng nức nở mơ hồ, đứt đoạn hừ không thành lời: ” Đừng cắn… Trần, Trần Hoài Tự! ”
Thân thể mềm mại vô thức run rẩy, ngón tay không ngừng siết chặt lấy bả vai anh, bất lực cào loạn xạ, cuối cùng những đầu ngón tay đáp xuống phần tóc sau gáy của anh, thoạt nhìn như đang ôm anh thật chặt.
Anh há miệng ngậm lấy đầṳ ѵú, dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng đảo qua, nghe thấy tiếng thở dốc của cô thay đổi liên tục, không nhẹ không nặng mà mυ”ŧ lấy, một lúc sau, cô không nhịn được nữa, nhéo nhéo lỗ tai anh, rêи ɾỉ không thành lời mắng anh.
Hai bầu ngực sữa bị anh thay phiên ăn tới biến dạng, trên làn da trắng nõn đan xen những dấu hôn dày đặc, thịt nhũ no đủ run run theo hô hấp, tạo thành gợn sóng mê người.
Anh không nhịn được cắn thêm hai ngụm, sau đó ngồi dậy, nâng đầu gối cô lên tách mở đôi chân đang khép chặt, gập một chân ra ngoài, một bên còn lại dùng chân mình chặn ngang, để lộ ra chân tâm. Thậm chí không cần phải đưa tay ra để chạm vào, qυầи ɭóŧ đã nhuộm đẫm vệt nước, vừa nhìn liền biết ướt một mảnh.
Ngôn Trăn vặn eo, khí lực yếu ớt xoay người né tránh, thiếu chút nữa muốn ngã xuống sô pha, nhờ anh đưa tay đỡ trở về, ôm chặt vào trong ngực.
Da thịt trần trụi không có gì ngăn cách chặt chẽ dán vào nhau, cọ sát làm tăng kɧoáı ©ảʍ kỳ dị khó có thể miêu tả. Nhiệt độ cơ thể và nhịp tim truyền lại cho nhau, dường như đang hòa thành một thể.
“Đủ rồi…” Thanh âm của cô có chút run rẩy, âm cuối dính lại, vừa mềm vừa mị hoặc, ” Anh không được lại…”
“Lại cái gì?” Trần Hoài Tự cúi đầu, đưa tay vén mái tóc ướt đẫm mồ hôi trên trán cô, hôn lên đuôi mắt đỏ bừng ướŧ áŧ, ” Em không nói rõ làm sao tôi biết? ”
Anh đứng dậy, từ trên bàn trà rút ra hai cái khăn ướt, cẩn thận lau ngón tay, ánh mắt lại rơi thẳng vào trên người cô.
Ngôn Trăn cảm thấy mình giống như một con mồi đang đợi bị làm thịt, mà Trần Hoài Tự chính là đao phủ, dù đang bận rộn vẫn thong dong mài đao.
” Không được chạm vào tôi! ”
“ Chạm như thế nào? Là như thế này sao? ”
Anh ném khăn ướt đi, lại cúi người xuống dưới, đẩy lớp vải dệt trên chân tâm, lòng bàn tay ẩm ướt mát lạnh không bị ngăn cản dán lên âʍ ɦộ non mềm, bao phủ lại, hơi dùng lực xoa nắn vài cái. Sau vài lần vuốt ve, cô cảm thấy toàn thân tê dại, ngón tay bấu chặt vào cánh tay anh, hàng mi dài khẽ run, hai chân kẹp chặt tay anh, lòng bàn tay anh đã ướt đẫm một mảng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận