Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người thường ngày thùy mị bao nhiêu thì giờ cô lại bỏ mặc tất cả cố gắng phản kháng: “Đúng như những gì anh nói ngày hôm đó, em có ý đồ sâu xa, nghĩ dài rộng, em không được bản lĩnh như Võ Lưu Niên, chẳng qua chỉ là một cô gái bình thường, dung nhan của phụ nữ cùng lắm cũng chỉ được vài năm, sau vài năm đó em thành bông hoa tàn, tới khi đó còn ai muốn lấy em nữa, em không nên tranh thủ lúc mình còn trẻ để tìm lấy một người kết hôn và sống một cuộc sống bình yên sao?”

Cô nhấn mạnh lại lời của Thanh Tuấn một lần nữa, cô nói bản thân mình như thể là một người phụ nữ chỉ biết sống dựa vào đàn ông.

“Hóa ra em còn muốn gả cho người khác!”

“Anh có thể cưới Võ Lưu Niên thì sao em lại không thể gả cho người khác, em tuy không có bản lĩnh gì nhưng vẫn có người…thích em.”

Đúng thế, sao lại không có người đàn ông nào thích Lâm Thảo chứ, cái người tên Thắng Cảnh là một trong số đó, Thắng Cảnh không tim thấy Lâm Thảo đã mấy lần đi tới tập đoàn Thanh thị làm loạn lên, cuối cùng anh còn tìm đến cả biệt thự nhà họ Thanh làm ầm lên.

“Anh đã quá dung túng cho em rồi, mới để em hỗn xược thế, Lâm Thảo, anh nói cho em biết, em sống là người của anh, chết cũng sẽ là ma của anh, người đàn ông khác đừng có mơ động được vào em dù chỉ là một sợi tóc.”

Toàn thân người đàn ông phát ra hơi thở lạnh lùng khiến Lâm Thảo lạnh hết sống lưng.

Cô nắm chặt tay lại, đôi môi run lên, nói từng câu từng chữ: “Thế nhưng, em sớm đã bị người khác đụng vào rồi, không phải chỉ thuộc về mình anh….”

Sự hoang đường được nói tới sau lần cô say đó hai người không ai nhắc lại thêm nữa, bây giờ cô chủ động nói ra để lộ ra vết sẹo của bản thân mình, càng là để kích động Thanh Tuấn.

Và kết quả của sự chọc tức đó là càng khiến cho Thanh Tuấn điên hơn.

Anh xé chiếc áo trên người cô ra, kể cả chiếc áo trong, để cơ thể cô hoàn toàn hiện ra trước mặt anh.

Hai tháng không gặp, cơ thể cô dường như cũng mặn mà hơn và đẹp đến kì lạ.

Không chịu đựng thêm được nữa, nóng vội giống như một cậu bé, anh áp người về phía cô, kéo đôi chân thon thả của cô ra….

Như một cơn giông bão.

Dưới sàn nhà là chiếc váy liền thân bị anh xé ra, kể cả là chiếc áo trong cũng chẳng còn nguyên vẹn dưới bàn tay anh.

Người đàn ông ôm lấy cô vào lòng.

Trên người cô là đầy những vết đỏ.

Những vết đỏ lốm đốm ri rít đủ để người khác nhìn vào có thể tưởng tượng ra được sự bá đạo của anh.

Và trong cả quá trình đó, nước mắt của Lâm Thảo không ngừng rơi.

Anh ép buộc cô, dù chưa thỏa mãn nhưng nhìn thấy bộ dạng nước mắt cô không ngừng rơi anh lại thấy đau xót.

Anh không nỡ nhìn thấy người phụ nữ này rơi nước mắt.

Thế nhưng chính cô lại cứ chọc làm anh tức giận.

Thanh Tuấn thở dài một tiếng, anh nói nhẹ nhàng hơn: “Thôi được rồi, đừng làm loạn nữa, đi về cùng anh, để anh chăm sóc cho em và con.”

Lâm Thảo cắn chặt môi, trong lòng cô là sự uất ức vô tận, mãi sau cô mới đáp lại anh: “Không cần.”

Lần này cô rất kiên quyết, kiên quyết dứt hẳn mối liên hệ với Thanh Tuấn.

Cô không muốn có thêm bất kì mối liên quan gì với người đàn ông này nữa.

Nhưng có thế nào Thanh Tuấn cũng không cho phép cô làm như vậy.

Anh thích người phụ nữ này, anh thực sự thích cô, chỉ cần nghĩ tới việc cô đang ở bên cạnh một người đàn ông nào khác là anh chỉ muốn chạy tới và giết chết người đàn ông đó.

Và đến cuối cùng thì Thanh Tuấn đã phải dùng đến biện pháp mạnh.

Anh đưa cô đi tới phòng làm việc của tổng giám đốc tập đoàn Thanh Thị.

Anh ăn cái gì thì cô ăn cái đó.

Anh dùng gì thì cô dùng cái đó.

Khi anh làm việc thì cô sẽ nằm ở trong phòng nghỉ, khi anh rảnh thì anh lại gần và trêu chọc cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận