Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời kỳ như thế dao động hormone vốn thường xuyên, máy hút sữa lại hỏng, sau này nên làm sao đây.
Lâm Diệu Diệu không nhịn được thở dài, lông mày cau lại.
Lúc này cửa phía sau bị người ta đẩy ra, có người chậm rãi đi vào.
“Học tỷ Diệu Diệụ”
Lâm Diệu Diệu có chút hoảng loạn quay người lại, thì thấy Lục Kiêu ôm một đống quần áo tiến vào.
“Chị cũng đang giặt quần áo sao?” Anh ta nhìn thoáng qua cô, đặt quần áo vào tɾong giỏ đựng quần áo bên cạn♄ “Vậy em đợi thêm một lát.”
Vết sữa chỗ ngực chậm rãi mở rộng, Lâm Diệu Diệu cắn môi, trực tiếp ngồi xổm trên đất, cô thậm chí cảm nhận được nước sữa từ ngực chảy ra.
“Chị làm sao vậy?” Lục Kiêu nhìn dáng vẻ của cô, khom người xuống muốn đỡ cô dậy.
“Đừng…”
Giọng nói của cô xấu hổ buồn bực đến mức sắp kho”c ra.
Lục Kiêu cũng ngồi xổm người xuống nhìn cô, chỉ thấy gương mặt cô trướng đến đỏ bừng, đôi mắt ngập nước, lông mi rung động, rấtnhanh đã dính một vòng nước mắt tɾong suốt, ướt át.
Lục Kiêu ngửi được mùi hươռg thơ๓ ngọt quen thuộc, dường như anh ta đã hiểu rõ gì đó.
Anh ta nhẹ nhàng nâng tay cô lên, quay mặt sang chỗ khác không nhìn cô “Chị ngồi dậy trước.”
Lâm Diệu Diệu ngồi trên ghế, hai tay nang lên che khuất ngực, muốn che đi áo ướt đẫm của mình.
“Chị muốn về phòng không?” Lục Kiêu đứng bên cạn♄, đôi mắt nhìn về phía khác hỏi cô “Có cần em đưa chị về không?”
Lâm Diệu Diệu không nhịn được nhỏ giọng nức nở, bí mật này của cô, ngoại trừ mẹ ra thì không có ai biết, nhưng bị Lục Kiêu tình cờ phát hiện, chuyện này khiến cô lúng túng tới mức không chỗ dung thân.
Nhưng mà dường như anh ta thành người duy nhất có thể giúp được chuyện này.
“Máy hút sữa bị hỏng…” Cô hơi nghẹn ngào, cố nén nước mắt chảy ra.
Lục Kiêu im lặng một lát, cuối cùng nâng mắt nhìn cô.
Khóe mắt cô có giọt nước mắt chảy ra, dưới ánh đèn rực rỡ thì sáng bóng như giọt nước thần trên cánh hoa.
Vành tai Lục Kiêu lén lút đỏ lên, anh ta nhỏ giọng nói “Có cần em giúp không?”
Tiếng nức nở của Lâm Diệu Diệu dừng lại, đôi to, dường như cô đang gian nan tiêu hóa những lời này của anh ta.
Lục Kiêu cúi thấp người, ngồi xổm trước người cô, anh ta nâng tay của Lâm Diệu Diệu lên đặt lên gò má mình.
“Học tỷ, đừng lo lắng, em sẽ không nói cho người khác bí mật của chị.”
Cô cảm thấy gương mặt anh ta bắt đầu nóng lên, đôi mắt sáng ngời mà ͼhân thành nhìn cô.
“Tin tưởng em.”
Không biết bắt đầu từ lúc nào, cũng không biết là người nào bắt đầu chủ động.

Bình luận (0)

Để lại bình luận