Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giang Hạo đứng dậy, chu đáo mở cửa sổ cho thông thoáng. Anh liếc nhìn Cao Nhất Minh và nhắc nhở: “Tắt thuốc lá đi. Cậu không thấy có trẻ con ở đây à?”
Rõ ràng, dù cho Thời Anh có đang đeo mặt nạ, bọn họ vẫn ra danh tính của cô trong nháy mắt, thậm chí không có một chút ngạc nhiên.
Thái độ của anh rất tự nhiên, như thể anh đã quen với điều đó.
Không cần suy nghĩ nhiều, Thời Anh liền hiểu rõ, rốt cuộc họ cũng là bạn thân với Thẩm Nguyệt Lâm. Dù cho mối quan hệ của cô và hắn không lộ ra ngoài thì hai người họ chắc chắn cũng biết hết những chuyện đáng xấu hổ của cô. Có khi họ cũng là những người đứng sau trợ giúp hắn bắt cô về cũng nên.
Cao Nhất Minh vứt tàn thuốc vào gạt tàn trên bàn cà phê, bắt chéo chân, dang rộng hai tay, ngả người về phía sau, thoáng thấy bàn tay to lớn không thể bỏ qua của Thẩm Nguyệt Lâm đang đặt trên vòng eo thon thả của cô.
Khóe môi cong lên, cười nói: “Cái gì mà trẻ con, cậu chú ý một chút bối phận đi, bây giờ cũng nên đổi cách xưng hô thành chị dâu rồi.”
Giang Hạo nhíumày, tựa hồ đột nhiên nhận ra điều gì đó: “Đúng vậy a. Mình còn đang thắc mắc sao cô nhóc một tiếng cũng không gọi chú nữa, thì ra là do bối phận đã thay đổi.”
Anh cầm lấy cốc trên bàn, rót cho mình một cốc rượu, nói với Thời Anh: “Được rồi, chị dâu, em sẽ tự phạt mình một ly.” Nói xong, anh ngẩng đầu uống một ngụm.
Cao Nhất Minh tiếp tục phụ họa: “Chị dâu còn nhỏ, tôi sẽ gọi bọn họ mang chút sữa lên. Con gái bây giờ thích uống mấy thứ này.”
Thời Anh cứng đờ ngồi bên cạnh Thẩm Nguyệt Lâm, mặt đỏ bừng sau khi bị bọn họ trêu chọc.
Nếu biết sớm mọi chuyện sẽ thành ra như vậy, cô thà không đến phòng nghỉ còn hơn, bây giờ lại càng thêm lo lắng hơn.
“Hai người các cậu đủ rồi. Nếu còn nói nhảm nữa thì cút ra ngoài.” Thẩm Nguyệt Lâm nhẹ nhàng nói, nhưng giọng điệu lại không hề tức giận.
Giang Hạo và Cao Nhất Minh nhìn nhau, vẻ mặt có chút tò mò.
Hai người bọn họ còn không hiểu Thẩm Nguyệt Lâm sao?. Ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng không biết chừng trong lòng vì một tiếng chị dâu này đã sớm nở hoa vui sướng a.
Thời Anh đứng dậy, dời chỗ ngồi cách xa Thẩm Nguyệt Lâm.
Hôm nay bị buộc phải tham dự bữa tiệc từ thiện này với tâm trạng sợ hãi đã đủ bực bội rồi, bây giờ cô lại còn bị bạn thân hắn trêu chọc càng khiến cô xấu hổ hơn.
Nghĩ rằng Thẩm Nguyệt Lâm là thủ phạm của tất cả những chuyện này nên cô không muốn ngồi cạnh anh chút nào.
Nhìn thấy cô cách mình tám thước, Thẩm Nguyệt Lâm cũng không nói gì cũng không ngăn cản cô. Tuy vẻ mặt không hề biểu lộ cảm xúc hay tức giận, nhưng nhiệt độ trong phòng dường như đột nhiên hạ xuống.
Cảm thấy bầu không khí có điều gì đó không ổn, Giang Hạo và Cao Nhất Minh kiếm cớ rời đi.
Sau khi rời khỏi phòng nghỉ, Cao Nhất Minh châm một điếu thuốc và trò chuyện với Giang Hạo khi đi dạo. “Cậu cho rằng bọn họ sẽ không đánh nhau ở bên trong phải không?”
Cô gái này hình như là người phụ nữ đầu tiên dám nhìn thẳng mặt Thẩm Nguyệt Lâm. Ngay cả trước kia, khi Thời Anh còn là con gái của Thẩm Nguyệt Lâm cũng không có gan làm như vậy. Đúng là thân phận thay đổi gan cũng lớn hơn rồi.
Anh nheo mắt nhớ lại cô gái vừa rồi trong phòng khách, tuổi còn trẻ như vậy, ngay cả việc đeo mặt nạ cũng không thể che giấu được khí chất, huống chi là thân hình đầy đặn của cô, nói một câu cực phẩm cũng không quá đáng.
Chẳng trách cô lại khiến cho Thẩm Nguyệt Lâm thần hồn điên đảo đến mức ánh mắt gần như dán chặt vào cô.
Giang Hạo không cần suy nghĩ hỏi: “Cậu nói “đánh nhau” kiểu nào?”
Hai người không hẹn mà đồng thời nghĩ đến một điều gì đó đen tối, trong đầu dường như có một hình ảnh.
Không phải ngẫu nhiên mà Thẩm Nguyệt Lâm lại là lớn ca, so với hai người họ, vẫn là Thẩm Nguyệt Lâm biết chơi đùa. Phụ nữ bình thường không để vào mắt, lại muốn chơi đùa với người do chính mình nuôi dưỡng, nghĩ thôi cũng đã đủ thú vị rồi. Thậm chí chơi ở nhà chưa chán còn muốn mang ra ngoài chơi.
Đương nhiên, ở một mức độ nào đó, Thẩm Nguyệt Lâm cũng vẫn là am hiểu việc lựa chọn phụ nữ, từ nay về sau anh sẽ cưới vợ gả con với cùng một người, cùng một lúc giải quyết được hai vấn đề quan trọng của cuộc đời.
Đúng là phù sa không chảy ruộng ngoài, chẳng trách có thể nuôi được nhiều năm như vậy dù không có quan hệ huyết thống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận