Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giữa hai chân khép chặt cảm nhận được vật vừa cứng vừa nóng, Ngôn Trăn cả kinh, vô lực thở dốc: ” Không được…”
Cô chỉ mới xem qua phim, chưa từng thấy qua dươиɠ ѵậŧ thật của đàn ông. Lúc này cô chỉ liếc mắt qua giữa hai chân anh, sau đó không dám nhìn lại lần nữa, nhưng chỉ liếc qua chút thôi cũng đủ để cho cô thấy rõ.
Đồ vật giữa chân hoàn toàn không tương xứng với diện mạo văn nhã của Trần Hoài Tự, kích cỡ hung ác.
Anh cúi đầu kề sát vào, nốt ruồi lệ dưới khóe mắt kia đặc Ngôn Trăn ma xui quỷ khiến vươn tay ra chạm vào, bị anh bắt được, cúi người hôn cô, đè eo cô lại bắt đầu động tác.
” Tôi không… Anh tự giải quyết đi … ưʍ…”
Ngôn Trăn hoa mắt chóng mặt, sau khi trải qua cao trào toàn thân vô lực, hoàn toàn không phản kháng được, bị anh ấn vào trong ngực tùy ý hành động.
” Bản thân thoải mái rồi thì mặc kệ tôi? ”
Thanh âm anh khàn khàn, mang theo chút hơi thở phập phồng đứt quãng, tẩm thêm tìиɧ ɖu͙© mê ly, hoàn toàn khác với trạng thái thường ngày.
Bên trong đùi trơn trượt một mảnh, sống lưng anh thẳng tắp co rúm, đâm đến thân thể Ngôn Trăn đều phập phồng, bộ ngực mềm mại rung động, bị anh lại một lần nữa thu vào lòng bàn tay tùy ý xoa nắn.
“Cứng quá… anh chậm một chút…”
Cô mệt mỏi không chịu nổi, hoàn toàn buông bỏ phản kháng, bị ma sát đến mức không thể kẹp chân vào được. Côn ŧᏂịŧ vừa thô vừa dài liên tục cọ vào thịt mềm bên trong đùi, làm cho cô ngứa ngáy tê dại, ” …Sao anh còn chưa xuất ra?”
” Muốn tôi ra nhanh một chút? ”
“ Đương nhiên! “
“ Đưa tay cho tôi. “
Cô vươn tay, rất nhanh bị Trần Hoài Tự bắt lấy, kéo vào giữa đùi anh.
“ Ai muốn sờ cái đó của anh! ” Ngôn Trăn kịp phản ứng, muốn rút tay về, nhưng lại bị anh dùng sức bắt lấy, căn bản chạy không thoát.
Xúc cảm của ngón tay so với chân còn trực tiếp hơn. Cô cảm thấy mình cầm cũng cầm không được, hết lần này tới lần khác bị anh ép buộc sờ lên dươиɠ ѵậŧ, kéo xuống an ủi cây gậy của anh, lòng bàn tay đều tê dại một mảnh.
Tiếng thở dốc trầm thấp của Trần Hoài Tự liên tục vang lên bên tai, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng thở dài nhẹ nhàng thoải mái, mỗi khi nghe thấy không hiểu sao Ngôn Trăn lại đỏ mặt, thân thể bất giác nóng lên.
Bóng đêm ngoài cửa sổ mê ly, cửa sổ đóng chặt ngăn chặn toàn bộ âm thanh bên ngoài, cũng làm cho thời gian trôi qua trong phòng ngày càng khó nắm bắt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận