Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đương nhiên, để có thể cất cánh thành công còn phụ thuộc vào giáo viên có cho tan học đúng giờ hay không, nếu gặp phải giáo viên dạy quá giờ, vậy thì bọn họ cũng giống như con khỉ vậy, động trái động phải, không thể ngồi yên được.

Tan học nên học sinh rất nhiều, hành lang, cầu thang, khắp nơi biển người tấp nập, vô cùng chen chúc, Thẩm Vân Hề nhìn mấy nam sinh chạy đuổi nhau, không bao lâu liền biến mất trong biển người, trong lòng vô cùng hâm mộ.

5 giờ chiều, ánh mắt trời tỏa ra từ phía Tây vẫn rất gay gắt nóng nực.

Ba người Thành Ngự, Hạng Cần, Trần Tư Duy đi trên đường cái, tuy bọn họ ra sớm, nhưng hiện giờ trên đường cũng có không ít học sinh, cơ hồ đều là nam sinh.

Mấy nam sinh kề vai sát cánh đi phía trước bọn họ đang nói chuyện ồn ào cùng với tiếng cười đáng khinh.

“Gương mặt kia thật là xinh đẹp, nhưng mà ngực quá nhỏ….”

“Cmn, cậu đã được sờ rồi sao?”

“Lão tử đã ở trong vạn bụi hoa, chỉ cần đảo mắt một cái là như nhìn xuyên thấu quần áo người khác…… Có thể không biết được sao?”

“Ha ha ha…..”

“…….”

Hạng Cần chú ý nghe, tiểu tử Phương Lý này lại khoác lác, còn nói đáng khinh như vậy, đến cậu là một nam sinh còn có chút nghe không nổi nữa.

Đoàn người kia đi càng lúc càng xa, tâm bát quái của Hạng Cần đã sớm ngo ngoe rục rịch, cậu thò lại gần khoác tay lên vai Thành Ngự, cười nói, “Ngự ca, vừa rồi cậu có nghe được không, tiểu tử Phương Lý kia đang nhớ thương giáo hoa của cậu đó.”

Thành Ngự ném cánh tay Hạng Cần ra, mắt nhìn thẳng, “Liên quan gì tới tôi….. Da cậu lại ngứa?”

“Không phải tôi đang quan tâm cậu sao?”

Thành Ngự quay đầu đi, hừ cười: “Mỗi ngày đều ồn ào, nếu cậu là đàn ông, thích thì theo đuổi, cứ kéo tôi ra là có ý gì?”

“Không có, tôi không thích cậu ấy.” Hạng Cần vội vàng xua tay phủi sạch quan hệ, “Biết ngài ai cũng chướng mắt, sau này có mỹ nữ không đề cập tới là được rồi chứ!”

Một lát sau mồm mép lại khó có thể an phận, ánh mắt Hạng Cần liếc nhìn qua người Thành Ngự cùng Trần Tư Duy một vòng, nói, “Bạn học mới cũng là tiểu mỹ nhân loli, lúc cậu ấy nói rất vui được làm quen với mọi người, tôi cũng không nhìn thấy cậu ấy vui chút nào….. Nhìn rất dễ thương, nói chuyện lại không có biểu tình gì, loại tương phản manh này còn rất đáng yêu.” Hạng Cần nhớ tới dảng vẻ tiểu loli, nhịn không được cười rộ lên.

Trần Tư Duy từ trước tới nay không có hứng thú với đề tài về các nữ sinh, Thành Ngự cũng không nói một lời, trong đầu lại nhớ tới mấy ngày trước……

Mấy hôm trước lúc ăn cơm xong cậu chuẩn bị lên lầu lại bị mẹ gọi lại, nói có một người bạn tốt vì chuyện công việc mà hai vợ chồng phải chuyển tới Bắc Kinh, nhờ mẹ chăm sóc con gái bọn họ một năm, khoảng hai ngày nữa sẽ đưa con gái tới.

Chuyển tới Nhất Trung, hơn nữa cùng lớp với cậu, mẹ muốn cậu sau này ở lớp chú ý chiếu cố người ta một chút.

Lúc ấy cậu nói thế nào nhỉ? À, lúc ấy cậu liền hỏi: vì sao cha mẹ cậu ấy không cho con gái mình trọ ở trường?

Mẹ nói bọn họ không yên tâm, mẹ cậu cũng cảm thấy con gái một mình ở trường học không tốt, không có nơi nương tựa.

Thành Ngự sau đó cũng không nói gì nữa, chỉ là lúc nằm trên giường, nghĩ tới trong nhà lập tức có một người xa lạ xâm nhập lãnh địa của mình, đặc biệt còn là nữ sinh ồn ào, trong lòng liền có chút buồn bực.

Thật ra cha mẹ hoàn toàn có thể đưa con cái đi theo định cư, nhưng Thành Ngự cũng không có nhiều rối rắm, nếu không bản thân sẽ có vẻ quá keo kiệt.

Ở thì ở đi, một năm mà thôi.

Thành Ngự nhớ tới sáng nay lúc bước xuống liền nhìn thấy cái đầu nhỏ tròn tròn mới cao tới bả vai mình.

Lùn lùn, nhưng cũng không khiến cho người ta ghét!

Ăn chung

Thành Ngự về tới nhà, mẹ Thành đang bưng mâm từ phòng bếp ra tới, thấy có mỗi mình con trai, lập tức nghiêng đầu nhìn về phía cửa nhưng lại không thấy ai nữa, hỏi: “Con trai, Vân Hề đâu rồi?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận