Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thành Dao liếc trắng mắt “tầng lớp yếu thế”, xoay người đi rửa tay, khi quay lại, cô khẽ nhấc hai ngón tay lên, một cây kim tiêm dài mảnh kẹp giữa những ngón tay trắng nõn của cô.

Chu Tĩnh Vũ lập tức che mông lại, “Anh không muốn tiêm!”

“Đây có phải là lời trăn trối cuối cùng của anh không?!” Thành Dao cố tình hại anh, gửi lại chính xác những gì anh đã nói trong trò chơi dạy dỗ.

“Anh anh anh…anh muốn đổi y tá!”

Thành Dao tiến lên, một phen tụt quần thể thao của anh, đánh một cái lên mông anh, “Chu Tĩnh Vũ, thành thật cho em!”

Sau khi sát trùng, Chu Tĩnh Vũ vẫn không chịu yên, tiếp tục vô lại uy hiếp, “Anh muốn khiếu nại với bác sĩ chính…em…em ngược đãi bệnh nhân…ôi chao ơi!…”

Thành Dao mặt không chút thay đổi đâm cây kim xuống, “Anh cứ kêu đi, kêu đến đứt họng rồi xem có ai tới cứu không!”

Chu Tĩnh Vũ, đường đường là một nam tử hán cao bảy thước, lại là cảnh sát, là chủ chân, dù là thân phận nào thì cũng đại biểu cho sự uy phong, nhưng hết lần này đến lần khác lại cố tình biến thành một đứa con nít thích ăn vạ trước mặt cô.

Nghĩ đến đây, nụ cười hạnh phúc trên mặt Thành Dao không thể ngưng lại.

Kỳ thật, sâu trong nội tâm chúng ta ai mà không có một chút tính tình trẻ con? Sở dĩ làm loạn là vì toàn tâm toàn ý ỷ lại, xa lạ không thân mới tỏ ra khách sáo, chủ động là vì thực sự để tâm, im lặng là vì cảm thấy bản thân bị dư thừa.

Việc đầu tiên Chu Tĩnh Vũ làm khi tỉnh dậy là nắm tay Thành Dao không buông, giọng nói yếu ớt đến mức phải ghé tai sát miệng anh mới có thể nghe được.

Anh nói, “Thành Dao, hãy ở bên anh.”

Sau khi đi một vòng từ quỷ môn quan trở về, Chu Tĩnh Vũ cảm thấy nếu không chủ động nói cho Thành Dao biết suy nghĩ thật của mình, e rằng anh sẽ hối hận cả đời.

Nhìn khuôn mặt tuấn tú tái nhợt vì mất máu quá nhiều, Thành Dao lại khóc đến bù lu bù loa, cũng không thèm giữ gìn lớp trang điểm gì đó nữa.

Họ đã tìm thấy nhau, từ nay về sau họ có thể bên nhau một cách trọn vẹn nhất, họ có thể tùy ý chơi đùa trong thế giới của đối phương, hạnh phúc vì biết rằng có người đang nhìn mình mỉm cười. Không muốn sợ nữa, không muốn quan tâm đến ánh mắt và sự đánh giá của người khác nữa.

Chu Tĩnh Vũ thú nhận với Thành Dao rằng anh đang giấu cô một bí mật — lần đó khi anh đang hút thuốc bên bồn hoa, anh tình cờ nghe được cuộc điện thoại của cô và mẹ cô.

“Từ nay anh sẽ là nhà của em, anh sẽ không bao giờ để em có một sinh nhật cô đơn nữa.” Anh ôm lấy bờ vai Thành Dao và nói.

Thành Dao nghẹn ngào lau mắt, “Em cũng có một bí mật về anh.”

Lòng hiếu kỳ của Chu Tĩnh Vũ bị khơi dậy, “Là cái gì vậy?”

“Trước đây anh đã từng nuôi chó chưa?”

Anh nhất thời không theo kịp suy nghĩ của cô, “Không có. Làm sao vậy?”

“Vậy thì anh đã từng giúp người khác tắm cho chó chưa?”

Chu Tĩnh Vũ suy nghĩ một chút mới trả lời, “Trước đây anh có giúp một người bạn đi công tác trông chó cho anh ta mấy ngày, anh có tắm cho nó hai lần nhưng nó không hợp tác lắm.”

Ánh mắt Thành Dao lóe lên một cái, “Là Husky ạ?”

“Sao em biết?” Lúc này Chu Tĩnh Vũ cảm thấy thật khó hiểu.

Thành Dao lấy ra một chiếc “còng tay giác hút” từ trong ngăn kéo, “Vòng tay không đủ lớn để cố định con chó lớn? Hả?”

________

Cảnh sát Chu không trói được chó để tắm cho nó, nhưng kỹ thuật còng tay “mèo nhỏ” ngược lại rất thạo.

Thành Dao dẫn anh đến quán bar tình thú của đàn chị, hai người xem như chính thức trở thành một cặp đôi trong giới.

Trong sảnh quán rộng rãi, có thể nhìn thấy những nhóm người rải rác ở nhiều nơi khác nhau, một số người đang biểu diễn, một số người đang xem.

Màu sắc chủ đạo của nội thất không phải là màu đỏ thẫm đầy kích thích mà là màu xanh lam đậm với sự lạnh lẽo u sầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận