Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đạp vào mắt của Lâm Thảo là dòng chữ: “Cậu chủ nhỏ của Thanh Thị đã mắc phải bệnh máu trắng bẩm sinh, cần gấp tủy phù hợp để cấy ghép.”

Con của Võ Lưu Niên bị bệnh sao?

“Con của cô, bị bệnh rồi….” Điều này hết sức kinh ngạc đối với Lâm Thảo.

Căn bệnh nguy hiểm như vậy, khiến đứa trẻ phải chịu đau đớn như thế nào, nhưng người làm mẹ cũng sẽ đau khổ không kém.

Nếu là Sở Sở, chỉ cần sốt hay cảm cúm cô cũng đã ăn không ngon ngủ không yên rồi.

Nhưng nhìn nụ cười trên môi của Võ Lưu Niên, trái tim cô lại đập liên hồi.

Lâm Thảo đờ đẫn cầm lấy chiếc điện thoại, cô đọc lại đầu đề của bài viết một lần nữa: “Bệnh máu trắng bẩm sinh?”

Cách để chữa trị căn bệnh này chỉ có tìm tủy phù hợp để cấy ghép.

Võ Lưu Niên nói tới để bày tỏ sự biết ơn với cô….

Là ý gì?

“Cô có ý gì?”

Võ Lưu Niên ngước mắt lên nhìn Lâm Thảo một lượt từ đầu tới chân.

Lâm Thảo nếu so với Võ Lưu Niên thì đúng là rất bình thường, bình thường tới mức nếu ở trong đám đông thì căn bản không có điểm gì nổi bật.

“Xem ra Thanh Tuấn không hề muốn cô biết sự việc này, thôi bỏ đi vậy, Tôi còn có việc, Tôi đi trước đây.”

Võ Lưu Niên đứng lên đi về phía cửa.

Lâm Thảo hốt hoảng, nối sợ hãi trong lòng cô lại tăng thêm vài phần.

Con cháu nhà họ Thanh chẳng lẽ không có một ai có thể có tủy phì hợp với con của Võ Lưu Niên sao?

Cô nhìn Bích Hằng và hỏi: “Trợ lý Bích, không phải như Tôi nghĩ đâu đúng không? Sở Sở nó vẫn còn bé như thế….”

Bích Hằng nhìn Võ Lưu Niên và khẽ thở dài, những lời anh nói ra như thể đá đập vào đầu cô: “Đứa bé đã được nhà họ Thanh đưa đi rồi, cô Lâm không cần lo lắng, đứa bé sẽ bình yên vô sự.”

“Bình yên vô sự, sao có thể bình yên vô sự được chứ, Sở Sở vừa mới sinh ra được có mấy tháng, nó vẫn còn bé như thế, nó bé như vậy làm sao…làm sao có thể hiến tủy được…. Sở Sở còn bị sinh non nữa, cơ thể nó căn bản không thể….không thể chịu được….”

Một câu không nói hết được, cô thất thanh, những uất ức trong lòng không biết làm thế nào mới trút hết được ra ngoài.

Con gái cô, đứa trẻ cô mang nặng đẻ đau tám tháng trời, bây giờ vì một đứa trẻ khác mà rơi vào vòng nguy hiểm.

“Haiz, đứa trẻ đó đúng là bé tới mức đáng thương, Tôi nhìn y tá đem chiếc mũi tiêm to đùng chọc vào người nó mà Tôi cũng cảm thấy đau xót, cũng làm khó cho người mẹ như cô rồi, thế nhưng không có cách nào khác….Thanh Nghệ còn phải thừa kế gia tài nhà họ Thanh, chỉ có thể thiệt thòi cho đứa bé đó thôi…..”

Tiếng thở dài của Võ Lưu Niên giống như một con dao cứa vào da thịt của Lâm Thảo.

“Sao có thể như vậy, đó là con gái anh ấy, sao có thể….” Đột nhiên nhớ ra điều gì đó, Lâm Thảo nắm lấy cánh tay của Bích Hằng: “Anh ấy…anh ấy bây giờ ở đâu?”

Bích Hằng mím chặt môi, sắc mặt khó coi.

Và từ phía sau lưng Võ Lưu Niên lên tiếng: “Trên sân khẩu diễn thuyết của cao ốc tài chính.”

…….

Ngày hôm đó, từ trong phòng làm việc của tổng giám đốc tập đoàn Thanh thị đột nhiên có một người phụ nữ không rõ danh tính chạy ra ngoài.

Tất cả nhân viên đều xôn xao bàn tán về thân phận của người phụ nữ đó.

Có người nói đó là em gái của tổng giám đốc Thanh, có người nói là do đi nhầm, và sự suy đoán nhiều nhất đó là….người tình.

Cái vẻ mặt ngây thơ vô tội, thân hình đẹp như vậy thì thích hợp nhất làm kẻ thứ ba.

Ngay sau đó, người phụ nữ vừa nãy đã xuất hiện ở tòa nhà tài chính.

Lúc đó Thanh Tuấn đang ở trên bục diễn thuyết của cao ốc tài chính nói về việc mua bán và sáp nhập với nhiều công ty truyền Thông, sự việc quan trọng, các báo đài tới tham dự không dưới trăm đơn vị.

Tất cả đều được truyền hình trực tiếp.

Khi mà Lâm Thảo chạy lên sân khấu và như một kẻ điên túm lấy anh không rời, tất cả mọi ống kính đều hướng về phía cô và quay lại toàn bộ cảnh tượng đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận