Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giang Ninh bị hôn đến choáng váng không phân biệt được.

Giang Ninh thở dốc.

Chu Liệt hôn vừa mạnh mẽ vừa hung dữ.

Hay anh muốn ăn thịt cô?

Môi vừa dán vào, đầu lưỡi đã nhanh chóng xâm nhập vào miệng nhỏ của Giang Ninh, đầu lưỡi móc lấy miếng dưa hấu cô còn chưa kịp nuốt, cướp vào khoang miệng anh.

Vừa hôn vừa cắn dưa hấu.

Editor: Chang + Beta: Tnhii, Amouriel, Linh

Giang Ninh còn chưa kịp thở dốc.

Ảo giác thân mật này, làm cho cô vừa xấu hổ vừa ngại ngùng.

Chu Liệt đã hôn lại một lần nữa.

Giang Hải vừa tức vừa cười, ôm Giang Ninh vào trong lòng nhẹ nhàng dỗ dành.

Chiếc lưỡi to lớn của anh lại đi sâu vào.

Lần này, không chỉ có hơi thở nóng hổi của người đàn ông mà còn có nước dưa hấu ngọt ngào.

Giang Ninh thở dốc.

Cô không thể không ngẩng đầu, kề sát cánh môi Chu Liệt, ngậm đầu lưỡi anh, cũng nuốt từng miếng từng miếng.

Như vậy cô và Chu Liệt ăn cùng nhau.

Chu Liệt gật gật đầu, nói với cô, “Anh hứa sẽ về.”

Ảo giác thân mật này, làm cho cô vừa xấu hổ vừa ngại ngùng.

Đầu ngón tay ướt sũng, không biết đã túm lấy quần áo Chu Liệt từ lúc nào.

Không đẩy người đàn ông ra.

Chỉ là đầu ngón tay nắm chặt.

Anh muốn ăn dưa hấu…

Hay anh muốn ăn thịt cô?

Giang Ninh bị hôn đến choáng váng không phân biệt được.

[ Hồi ức rất nhiều, không chỉ có một đoạn này ]

Kể từ ngày hôm đó.

Cuối cùng.

Anh quét đôi mắt đen láy xung quanh, nhìn cảnh tượng trong phòng rồi hỏi: “Em muốn đi ra ngoài sao?”

Lúa trên ruộng còn chưa cắt xong, Chu Liệt không cần ra ngoài nữa.

Lúc Giang Ninh đi ra ngoài, đeo giày ở cửa ra vào.

Giang Ninh hỏi anh tại sao.

Nghĩ đến điều này.

Chu Liệt nói, anh mệt mỏi, những người khác cũng biết mở máy cắt lúa, không nhất định lúc nào phải có anh.

Trong tay cô cầm hai chiếc váy so sánh, nhìn vào gương, đầu cũng không quay đầu lại nói.

Chu Liệt nghe xong, ánh mắt trầm xuống, rồi nhìn chằm chằm Giang Ninh một lúc.

Chỉ gửi một câu.

Giang Ninh như suy nghĩ gì đó gật đầu, cũng không nói gì.

Người phụ nữ có mái tóc dài bồng bềnh gợn sóng nhuộm màu đỏ hạt dẻ rất sang chảnh và quyến rũ. Đồng thời cũng toát lên khí chất của một người phụ nữ thành đạt. Mặt mũi cũng trang điểm tinh xảo, một đôi môi đỏ mọng câu hồn người.

Cô dặn dò Chu Liệt một lần nữa, buổi trưa không cần chờ cô ăn cơm.

Gần đây Chu Liệt làm việc rất vất vả, cả người đều gầy đi, nghỉ ngơi vài ngày cũng tốt.

[ Không phải tiểu tam, sẽ có vài đoạn hơi cẩu huyết nhưng mà không có tiểu tam nhé ]

Trong một tin nhắn riêng tư.

Giang Ninh đang đánh cược.

Nghĩ đến điều này.

Chờ tầm mắt Chu Liệt biến mất, Giang Ninh thở dài một hơi, ngón tay dùng sức nắm lấy quần áo.

Mùa thu trôi qua, thời tiết trở lạnh rất nhanh.

Giang Ninh thì…

Người vui vẻ nhất không ai khác đó là Chu Điềm.

Giống như… Có thêm một người trong gia đình này.

Sau cơn mưa một thời gian, nhiệt độ trời giảm đột ngột.

Chỉ cần Chu Điềm không cần thời gian đi học mẫu giáo, hận không thể dính vào người Chu Liệt.

“Em muốn đi dạo phố với A Thanh, có thể ở bên ngoài ăn cơm trưa nữa, buổi trưa anh không cần chờ em về.”

Ngay cả sau giờ tan học, cô bé cũng phải ngồi trên vai Chu Liệt.

Cuối cùng im lặng rời đi.

Giang Hành cũng rất vui vẻ.

Giang Ninh nghe thấy tiếng anh bước vào cửa.

Một vị trí hẻo lánh ở góc.

Bởi vì không bị Chu Điềm theo đuôi, cậu bé có thể ra ngoài chơi cùng mấy thằng nhóc hàng xóm đánh bi, ai bảo bé gái đều không thích chơi cái này chứ.

Giang Ninh thì…

Trên khuôn mặt trắng nõn, khẽ cau mày.

Cũng rất vui vẻ.

Vẻ đẹp này không có nghĩa là ưa nhìn, là bởi sự tự tin bên trong và bên ngoài.

Dù sao giặt quần áo nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, sửa sang việc nhà, tất cả đều là Chu Liệt lo hết.

Áo khoác dán sát vào đường cong ngực, làm nổi bật khuôn ngực tròn trịa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận