Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tháng mười một sắp đến, tuy đang ở vùng Tây Nam nhưng không khí lạnh đã bắt đầu len lỏi vào từng nếp nhà. Quần áo Trình Nặc mang theo tuy đủ dùng nhưng cô vẫn hơi hoảng hốt khi cảm nhận cái lạnh thấu xương của núi rừng đang ngày một rõ rệt. Cô vốn là người sợ lạnh, ở Hàng Châu có máy sưởi, điều hòa đầy đủ, giờ ở nông thôn thiếu thốn trăm bề, khó tránh khỏi việc chưa thích nghi kịp.
Vì thế, cuối tuần này, cô quyết định kéo Hứa Đồng Chu đi chợ phiên trên trấn để mua thêm quần áo ấm. Hai người phải lội bộ qua những con đường bùn lầy sau trận mưa đêm qua, đi mất mấy tiếng đồng hồ mới tới nơi.
Hứa Đồng Chu trong lòng không muốn đi lắm. Cậu biết mỗi lần lên trấn, có sóng điện thoại, cảm xúc của cô lại bị ảnh hưởng bởi những tin nhắn từ thế giới bên ngoài. Cậu không muốn cô liên lạc với gã đàn ông kia, nhưng lại không chịu nổi sự lạnh lùng hay ánh mắt mong chờ của cô, đành bối rối đi theo làm “cửu vạn”.
Lần này Trình Nặc vẫn tranh thủ đi sạc điện thoại. Sau khi gọi điện báo bình an cho ba mẹ, cô bình tĩnh đi tìm chỗ Hứa Đồng Chu đang dựng sạp hàng. Thấy cậu đang ngồi xổm trên mặt đất, co ro chờ khách, cô bước tới, duỗi chân đá nhẹ vào mông cậu trêu chọc.
Hứa Đồng Chu quay lại, thấy Trình Nặc thì vui vẻ đứng phắt dậy, phủi bụi trên quần, ánh mắt dò xét xem tâm trạng cô có thay đổi gì không sau khi dùng điện thoại.
Trình Nặc không để ý đến ánh mắt ấy, nhìn đống hàng hóa dưới đất: “Hôm nay buôn bán thế nào rồi?”
Hứa Đồng Chu nhìn theo ánh mắt cô, nhìn những hạt đậu, hạt kê: “Cũng may, em mới bán được một ít, giờ vãn khách rồi.”
Trình Nặc không rành chuyện buôn bán ở quê, bĩu môi gật đầu: “Trong trấn có cửa hàng quần áo nào tử tế không? Chị muốn mua mấy cái áo khoác dày hơn, lạnh quá.”
Hứa Đồng Chu quay đầu nhìn quanh, nhờ một ông chú cùng thôn bán hàng bên cạnh trông giúp sạp, rồi dẫn Trình Nặc đi về phía con phố chợ sầm uất hơn.
Thị trấn không lớn, đi từ đầu đến cuối chỉ có ba con phố chính. Dù có vài cửa hàng quần áo nhưng đa phần bán đồ tạp nham, không nhãn hiệu, kiểu dáng quê mùa, cũ kỹ. Nhưng lúc này Trình Nặc chẳng quan tâm đến mốt hay hiệu, trời càng lúc càng lạnh, cô chỉ cần thứ gì đó đủ dày để ủ ấm cái thân thể ngọc ngà này là được.
Cô đi dạo một vòng, chọn ra bốn năm bộ trông có vẻ chấp nhận được rồi bước vào phòng thử đồ. Cô thử từng chiếc một, xoay qua xoay lại. Hứa Đồng Chu đứng đợi bên ngoài, bộ nào cô mặc ra cậu cũng khen đẹp. Nhưng thực tâm cậu nào có nhìn quần áo, mắt cậu chỉ dán chặt vào người con gái ấy. Không biết cô ăn gì mà lớn lên, ở vùng núi khắc nghiệt này gần nửa năm mà da dẻ vẫn trắng bóc, mịn màng, chỗ nào cần nở nang thì nở nang, chỗ nào cần thon thả thì thon thả, đẹp đến mức làm người ta ngạt thở.
Trình Nặc chọn tới chọn lui, cuối cùng cũng ưng ý hai bộ. Nhưng cô chưa tính tiền ngay, ánh mắt lại lướt qua kệ đồ nam, lấy hai bộ áo khoác dày, khác màu và họa tiết, đưa cho nhân viên gói lại.
Hứa Đồng Chu cúi đầu nhìn số tiền nhăn nheo trong thắt lưng, nhẩm tính thấy cũng đủ trả tiền đồ của cô, đang định móc ra đưa thì bị Trình Nặc gọi giật lại.
“Hứa Đồng Chu, lại đây!”
Giọng nói dịu dàng nhưng ánh mắt cô lại không nhìn cậu, mà nhìn chằm chằm vào bộ quần áo nam trên tay. Cậu nhanh chóng bước tới. Trình Nặc mỉm cười, kéo cậu đến trước gương, lấy chiếc áo khoác màu trắng ngà ướm lên người cậu, ngắm nghía từ trên xuống dưới: “Ừm… Cũng không tệ, dáng em mặc cái này đẹp đấy. Muốn thử không?”
Hứa Đồng Chu nhìn cô qua gương. Cô đứng gần cậu quá, cậu ngửi thấy mùi thơm dìu dịu trên tóc cô. Vài sợi tóc mai vương bên khóe mắt, cậu đưa tay vén nhẹ ra sau vành tai trắng ngần cho cô. Trình Nặc ngẩng lên, mỉm cười nhìn cậu một cái.
Chỉ một cái liếc mắt, một nụ cười ấy thôi đã khiến lòng Hứa Đồng Chu dậy sóng. Cậu ngoan ngoãn nghe lời Trình Nặc, tròng chiếc áo khoác vào người ngay tại chỗ mà không cần vào phòng thử. Trình Nặc kiễng chân, giúp cậu kéo khóa áo, chỉnh lại cổ áo, dáng vẻ dịu dàng, săn sóc hệt như một người vợ hiền.
Hứa Đồng Chu khắc ghi tất cả những hình ảnh này vào sâu trong tim.
Trình Nặc không biết tâm tư rối bời của thiếu niên, đẩy cậu đến trước gương. Chiếc áo khoác trắng ngà làm tôn lên làn da màu lúa mạch khỏe khoắn và đường nét sắc sảo trên gương mặt cậu. Hứa Đồng Chu nhìn mình trong gương, cười ngây ngô, ngượng ngùng vò mái tóc đen rối bù. Đến khi cậu sực tỉnh lại thì Trình Nặc đã đi đến quầy thu ngân thanh toán xong xuôi.
Hứa Đồng Chu hoảng hốt, vội vàng chạy tới, móc nắm tiền lẻ nhàu nhĩ trong túi quần ra, đó là tiền bán thóc cậu mới kiếm được, còn chưa kịp đếm kỹ.
“Chị… để em trả! Sao chị lại trả tiền?”
Trình Nặc cười, đẩy tay cậu lại, bảo cậu cất tiền đi. Nhưng Hứa Đồng Chu đỏ mặt tía tai, nhất quyết đòi trả tiền lại cho cô. Hai người dằng co một hồi, cuối cùng Trình Nặc phải kéo tay cậu lôi xềnh xệch ra khỏi cửa hàng mới xong chuyện.
Hứa Đồng Chu vừa vui vừa ngại. Cậu mặc chiếc áo khoác mới quay lại quầy hàng, được mấy người cùng thôn xuýt xoa khen đẹp, khen cậu có “số hưởng” được cô giáo thành phố mua đồ cho, làm mặt cậu càng thêm đỏ lựng.
Trình Nặc không chỉ mua cho Hứa Đồng Chu, cô còn mua áo ấm cho cả Hứa Đồng Nhạc và Vương Quế Chi. Cô luôn cảm thấy áy náy vì đã làm phiền gia đình họ quá lâu. Khi hai người kia nhận được quà, họ đều cười không khép được miệng, làm một bữa thịnh soạn toàn món ngon nhất có thể để cảm ơn cô. Dù Trình Nặc vẫn không quen khẩu vị mặn và cay nồng, nhưng tấm lòng của họ khiến cô cảm động, cố gắng ăn thật nhiều.
Buổi tối, chờ Hứa Đồng Nhạc và Vương Quế Chi ngủ say, Hứa Đồng Chu mới nhẹ nhàng mở cửa, lách mình vào phòng Trình Nặc.
Trình Nặc đã tắm rửa sạch sẽ, ngồi trên giường chuẩn bị nghỉ ngơi. Thấy cậu bước vào, cô hơi thẹn thùng. Cả tuần nay “bà dì” ghé thăm nên hai người không thể gần gũi, cô biết thừa tối nay cậu mò sang là muốn làm chuyện gì.
Nhưng Hứa Đồng Chu lại không có hành động sàm sỡ ngay. Cậu ngồi xuống mép giường, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Trình Nặc, trên người vẫn mặc chiếc áo khoác màu trắng ngà cô mua cho lúc sáng, dường như không nỡ cởi ra.
Trừ mẹ ra, chưa từng có người phụ nữ nào mua quần áo hay bất cứ thứ gì cho cậu. Cậu cũng quên mất lần cuối cùng mình được mặc áo mới là khi nào. Từ nhỏ đến lớn toàn mặc đồ cũ của cha sửa lại, giặt đến bạc màu, sờn rách cũng không nỡ bỏ.
Hôm nay được Trình Nặc mua áo, cậu vui đến mức tim đập loạn nhịp, nhưng cũng cảm thấy vô cùng hổ thẹn. Cậu là đàn ông, lại để phụ nữ tiêu tiền cho mình.
Trong lòng cậu, tiền cậu kiếm được, ngoài việc trả nợ cho gia đình, phần còn lại lẽ ra phải để Trình Nặc tiêu pha mới đúng.
“Chị ơi… Em định ra ngoài làm công.”
Cậu cúi đầu, giọng trầm thấp nói nhỏ với Trình Nặc.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận