Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“ Cậu nhìn đi hai người họ kỳ quái thật đấy. ”
Lộ Kính Tuyên chậc một tiếng, hạ thấp giọng nói với Ngôn Chiêu,
” Mối quan hệ này ông đây căn bản không đoán được. Nói là như nước với lửa, nhưng tối hôm qua Trần Hoài Tự còn cản rượu thay em gái cậu, sau đó em gái cậu còn lo lắng chạy tới thăm cậu ta. Nhìn xem, kết quả sáng nay lại bắt đầu tiến vào thời kỳ chiến tranh. “
Ngôn Chiêu pha cà phê: ” Đây là thú vui của hai bọn họ không được à. Cậu không đoán được thì đừng đoán, đỡ phải tăng thêm gánh nặng cho bộ não vốn đã không nhanh nhạy lắm của cậu. “
Lộ Kính Tuyên đá anh một cước: ” Cậu đi chết đi. “
Ăn cơm trưa xong, mọi người thu dọn chuẩn bị lên đường trở về. Từ sáng đến giờ Ngôn Trăn đều trốn tránh Trần Hoài Tự, nhưng cũng không thể không đối mặt với anh lúc quay về.
Ngôn Chiêu hàn huyên với anh vài câu, nhấc cái vali nhỏ của Ngôn Trăn đi về phía sau xe, Ngôn Trăn không muốn ở chung một mình với anh, không nói một lời, vòng qua anh kéo cửa ghế lái phụ.
Trần Hoài Tự xoay người, trước cô một bước đặt tay lên cửa xe, ngăn cản động tác mở cửa của cô. Từ phía sau nhìn lại, tựa như đang ôm cô vào lòng.
Ngôn Trăn không nghĩ tới anh lại trắng trợn như vậy, nhất thời kích động nhìn thoáng qua phía sau xe, sợ Ngôn Chiêu phát hiện, bẻ tay anh, nhỏ giọng trách mắng: ” Anh làm gì vậy! Để tôi lên xe!
Anh nhìn xuống cô: ” Em có thứ rơi ở chỗ tôi. ”
“Thứ gì “ Cô vô thức sờ sờ túi áo khoác, mới nhớ tới tối hôm qua lúc đến phòng anh cô căn bản không mặc cái này.
Trần Hoài tự hỏi một đằng: ” Ngày mai em về trường phải không? Buổi tối chờ tôi, tan làm xong tôi sẽ đến đón. “
Cô vươn tay: ” Bây giờ anh đưa cho tôi là được rồi mà? “
“ Hiện tại không đưa được. “
Tiếng cốp xe khép lại nặng nề truyền đến.
Trần Hoài Tự ” Nhé? ” một tiếng thúc giục cô trả lời, Ngôn Trăn sợ Ngôn Chiêu phát hiện, vội vàng qua loa đẩy anh ra, muốn đuổi anh đi trước: ” Được rồi được rồi, tôi biết rồi, anh đi mau đi. “
Anh buông tay ra, lui về phía sau một bước, Ngôn Chiêu trùng hợp từ phía sau xe vòng qua, Ngôn Trăn nhanh chóng trốn lên xe, cài dây an toàn, bình phục hơi thở một hồi, nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện Trần Hoài Tự còn đứng ở nơi đó.
Cô hạ cửa sổ xe xuống một khe, chỉ lộ ra một đôi mắt xinh đẹp, ánh mắt mang theo uy hϊếp: “ Sao anh còn chưa đi? “
Anh giống như đang đợi cô hạ cửa sổ xe xuống, đôi mắt đen nháy mắt bắt được tầm mắt của cô, tay đang đút trong túi quần rút ra, nhẹ nhàng vẫy vẫy với cô, như là đang tạm biệt.
Anh nhẹ nhàng nói rõ ràng, Ngôn Trăn tuy rằng không nghe thấy, nhưng cũng có thể từ khẩu hình nhìn ra được.
“ Ngày mai gặp lại. “
“ Ai muốn cùng anh ngày mai gặp! ” Ngôn Trăn đóng cửa sổ xe, có chút tức giận,” Đáng lẽ vừa rồi mình phải nói không cần thứ kia nữa. “
“ Không cần cái gì? ” Ngôn Chiêu nghiêng đầu hỏi nàng.
“ Không có gì ạ. ” Cô ho khan hai tiếng, ” Anh mau lái đi, buổi chiều em còn có hẹn đi dạo phố với Ứng Trừ. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận