Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cậu lạnh lùng liếc nhìn Diệp Trăn, “Nối ba sào gậy lại cũng không chạm đến, còn tự cho là đúng dạy dỗ tôi? Trong mắt tôi, cậu còn chưa có tư cách trở thành tình địch, chuyện của tôi và Thẩm Vân Hề không đến lượt cậu khoa tay múa chân.”

Thành Ngự một lời trúng đích, nháy mắt khiến Diệp Trăn chịu đả kích lớn.

Thành Ngự nói xong cũng không để ý tới phản ứng của cậu ta, xoay người đi về phía cổng trường.

Cho dù xảy ra chuyện gì, trước tiên gặp được Thẩm Vân Hề mới là quan trọng.

Lúc này Thẩm Vân Hề đang đứng trước cửa nhà, do dự một lát mới mở cửa, phát hiện phòng khách là một mảnh đen nhánh, mới nhớ ra dì và chú đã đi du lịch, còn chưa xác định ngày về.

Cô lập tức thả lỏng, còn may.

Nếu đêm nay để dì nhìn thấy vệt đỏ trên mặt cô nhất định sẽ rất lo lắng, cũng sẽ hỏi rõ ngọn nguồn.

Thẩm Vân Hề chậm rãi lên lầu vào phòng mỉnh, nhìn vệt đỏ trên mặt trong gương, nghĩ thầm có lẽ một hai ngày chắc là sẽ biến mất.

Cô lấy quần áo rồi đi vào phòng tắm, dòng nước ào ào che đi tiếng chuông điện thoại trên giường.

Thành Ngự vừa đi vừa gọi điện thoại cho Thẩm Vân Hề, nhưng không thấy cô nghe máy, cũng may đã tới gần nhà, thấy được ánh đèn trên lầu, trong lòng an tâm hơn không ít.

Sau khi vào nhà, cậu đi lên cầu thang, từng bước đi qua từng bậc, trong chớp mắt liền lên tới tầng hai.

“Cốc cốc cốc.” Bên trong không có động tĩnh, Thành Ngự liền vặn tay nắm cửa đi vào, đôi mắt vừa lúc nhìn thấy Thẩm Vân Hề vừa ra khỏi phòng tắm.

Vài giây im lặng.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Thẩm Vân Hề có hai vệt đỏ vô cùng rõ ràng, Thành Ngự bước tới trước mặt cô, nâng mặt Thẩm Vân Hề lên, âm lãnh hỏi, “Ai làm?”

Khó chịu

Thẩm Vân Hề đẩy tay cậu ra, đi tới mép giường, khoác thêm một chiếc áo lên người.

Sau khi che lại da thịt bị lộ ra, cô mới cảm giác tự tại hơn, nói, “Đánh nhau.”

Thành Ngự đi đến trước mặt cô, “Ai đánh?”

Vẻ mặt của Thành Ngự rất nghiêm túc, Thẩm Vân Hề có chút không quen, cô đi tới bàn trang điểm, nhìn tóc mình đang lộn xộn, cầm lược lên vừa chải tóc vừa ra vẻ nhẹ nhàng nói, “Tớ cũng là người có một thân võ nghệ đó, một địch năm cũng không mệt chút nào.”

Nhớ tới mấy nữ sinh kia, tốc độ trên tay Thẩm Vân Hề dần chậm lại, trả lời vấn đề trước đó của cậu, “Tớ không quen biết bọn họ, nhưng nghe thấy bọn họ gọi người xinh đẹp nhất kia là hoa khôi….. Thật không thể hiểu nổi, thích cậu thì tìm người kéo bè kéo cánh tới trước mặt tớ uy hiếp có tác dụng gì chứ, coi tớ là quả hồng mềm dễ bóp chắc.”

Thẩm Vân Hề đột nhiên có chút tức giận, lúc bị một đám người vây quanh cô vẫn rất bình thản, lúc đánh nhau cũng cảm thấy không thoải mái vì bó tay bó chân, nhưng hiện giờ cô mới phát giác bản thân tức giận, khi nhớ lại những lời mà bọn họ nói trong lòng cũng thấy khó chịu.

Cô buông lược xuống, chuẩn bị lên giường, “Cậu về phòng đi, tớ muốn đi ngủ.”

Trên mặt Thẩm Vân Hề không có gì không đúng, nhưng Thành Ngự vẫn nhận ra cô đang tức giận.

Thành Ngự giữ chặt ôm, ấn cô vào trong lòng mình.

“Để cậu phải chịu ấm ức là tớ sai.”

Mặt nhỏ dán lên lồng ngực ấm áp, Thẩm Vân Hề chống tay lên ngực cậu muốn kéo ra khoảng cách, “Tớ không thèm ấm ức, năm người cũng không đánh lại tớ. Hừ, hoa khôi của cậu còn bị tớ đánh thảm, không cho phép cậu cảm thấy tớ bạo lực rồi đau lòng cậu ta kia…..”

Thành Ngự buông cô ra.

Bản thân không muốn cậu ôm, nhưng nghe xong cậu lại lập tức chủ động buông ra, Thẩm Vân Hề đột nhiên cảm thấy ủy khuất, mũi có chút cay.

Khi đang muốn xoay người chui vào trong chăn, thân thể lại lần nữa bị giam cầm.

Thành Ngự cúi đầu cắn lên môi cô như muốn trừng phạt, “Nói bậy gì đó.”

Thẩm Vân Hề mở miệng muốn nói, thực ra cô cũng không biết nói gì, chỉ là theo bản năng muốn phản bác, hoặc mang theo cảm xúc bất mãn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận