Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyện Võ Lưu Niên mang thai, Lâm Thảo cũng nhớ, không hỏi cũng không biết nên hỏi thế nào.

Thanh Tuấn cúi đầu nhìn Lâm Thảo một cái, người phụ nữ yêu kiều xinh đẹp cuộn chặt lại, hàm răng trắng tinh đang cắn đôi môi hồng căng bóng, biểu cảm vừa căng thẳng vui mừng vừa lại buồn bã làm cho anh đau xót.

“Tiểu Thảo, anh chưa từng đụng vào cô ta.”

Võ Lưu Niên ngây ra, lập tức mở miệng chất vấn, ” Buổi tối hôm đó, rõ ràng chúng ta…”

Thanh Tuấn khẽ cười nhạt, chẳng mảy may để mắt tới Võ Lưu Niên chút nào, mà nói với Lâm Thảo: ” Em có tin anh không?”

Lâm Thảo khẽ mở miệng, vô cùng kinh ngạc, hôm đó cô cầu xin người đàn ông này nói cho Võ Lưu Niên biết sự tồn tại của mình, anh cự tuyệt rồi, hôm nay lại ở trước mặt cô ta không mảy may giữ chút thể diện nào cho Võ Lưu Niên.

Cô không nhìn thấu được anh, cũng không dám không tin, cô khẽ gật đầu, vùi mặt vào trong lồng ngực anh.

Võ Lưu Niên như sắp sụp đổ, lớn tiếng hét:”Buổi tối hôm đó anh bị em bỏ thuốc,chúng ta quấn quýt cả tối, anh làm với em nhiều lần như thế, liện tục không ngừng, sao anh lại có thể không thừa nhận chứ? Thanh Tuấn, anh không thể đi được, anh là chồng của em, cha của con em mà!”

“Chuyện tối hôm đó, Bích Hằng sẽ cho cô một lời giải thích vừa ý!”

Nói xong, Thanh Tuấn ôm Lâm Thảo rời đi.

Lâm Thảo đã có đáp án, người nảy sinh quan hệ với Võ Lưu Niên chắc là Bích Hằng.

Vì vậy đứa bé trong bụng Võ Lưu Niên, cũng là của Bích Hằng.

Hai người đi thẳng ra khỏi phòng tiếp khách.

Ngoài cửa phóng viên vây kín, Thanh Tuấn che chở cho người trong lòng, lúc trả lời câu hỏi đó của phóng viên: “Tổng giám đốc Thanh và cô gái này có quan hệ gì”

Người đàn ông không sợ sệt trước ống kính, thẳng thắn, “Lâm Thảo là vợ của Tôi.”

Lúc tin tức phát trên ti vi, dư luận bùng nổ trong nháy mắt.

Sự thay đổi của vở kịch đánh trúng khẩu vị của khán giả, tập đoàn Thanh Thị lại một lần nữa bị đẩy ra hướng đầu sóng ngọn gió.

Cả quãng đường Thanh Tuấn che chở Lâm Thảo trong lòng mình.

Lúc xuống xe, anh cũng bế cô, không cho phép cô xuống đất.

Cô đã chịu sự hoảng sợ, bị ép buộc, khuôn mặt nhỏ cau lại, anh cố gắng hết sức giúp cô xoa dịu lại tâm trạng.

Lúc về đến biệt thử nhỏ, thím Trần đang nấu cơm, Lâm Phương thì đang bế Sở Sở ngồi trên sofa.

Trông thấy mẹ và con mình, đôi mắt u ám của Lâm Thảo bỗng sáng lên.

Cô ôm con vào lòng, vẫn là Lâm Phương ân cần hỏi han một hồi, nỗi lo lắng trong lòng mới dần dần tan biến.

Từ trong lời mẹ nói, Lâm Thảo mới biết khoảng thời gian này Thanh Tuấn chăm sóc cho con và mẹ mình rất tốt.

Chuyện Võ Lưu Niên nói lấy tủy xương của đứa bé đã không hề xảy ra.

Để chưa trị tủy xương của Thanh Nghệ đều lấy trên người Thanh Tuấn, đứa bé đó… Thanh Tuấn cũng cố gắng hết sức rồi, nhưng đứa trẻ khiếm khuyết bẩm sinh, bác sĩ giỏi nhất cũng không cứu nổi.

Bữa tối, Lâm Phương thím Trần và Lâm Thảo cùng nhau ăn cơm, Thanh Tuấn không ở trong biệt thự nhỏ.

Lâm Phương biết con gái mấy ngày này đã chịu không ít ấm ức, buổi tối chủ động đề nghị đưa đứa bé đi ngủ, để Lâm Thảo nghỉ ngơi cho tốt.

Nhưng Lâm Thảo nằm trên giường, không hề thấy buồn ngủ.

Cô đang nhưng nhớ Thanh Tuấn.

Thanh Tuấn không ở bên cạnh, cô rất lo lắng.

Vì sự liều lĩnh của cô khiến cho Thanh Tuấn bị những tin tức tiêu cực, cô rất bất an.

Sự nhẫn tâm của Thanh Tuấn đối với Võ Lưu Niên, cô không thích ứng được.

Sự ra đi của Thanh Nghệ, cô còn buồn hơn.

Đủ mọi cảm xúc vướng mắc, giống như sợi len rối tung rối mù bị thắt vô số nút, tháo thế nào cũng không ra.

” A Thanh…”

Miệng cô lẩm bẩm thành tiếng, không thể kìm lòng được gọi điện thoại cho Thanh Tuấn.

Điện thoại đổ hai hồi chuông, cuối cùng nghe thấy một giọng nam Trầm đó.

“Alo…” Sự mệt mỏi xen lẫn trong giọng nói của người đàn ông

Bình luận (0)

Để lại bình luận