Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tại bệnh viện phụ sản Paris, không khí nồng nặc mùi thuốc khử trùng khiến Sắc Vi càng thêm khó chịu. Cô ngồi trên giường bệnh, nhìn chằm chằm vào Tử Hiển đang đứng đờ ra đó, tay cầm tờ kết quả siêu âm.
Trên màn hình đen trắng là một chấm nhỏ xíu, mờ ảo như hạt đậu, nhưng bác sĩ nói đó là con của họ. Một sinh linh bé bỏng đang hình thành, tim thai đã bắt đầu đập những nhịp đầu tiên. 6 tuần 2 ngày tuổi.
Tử Hiển nhìn chằm chằm vào bức ảnh, đôi mắt đen láy không chớp, tay run run. Hắn im lặng đến mức đáng sợ. Sắc Vi bắt đầu thấy hoang mang. Sao hắn không nói gì? Hắn không vui sao? Hay hắn thấy phiền phức vì đứa bé đến không đúng lúc?
Cơn giận của bà bầu bùng lên. Cô đưa chân đá mạnh vào bắp chân hắn một cái đau điếng. “Này! Anh làm cái mặt như đưa đám thế là ý gì hả? Không muốn có con thì nói toẹt ra!”
Tử Hiển giật mình, như bừng tỉnh khỏi cơn mộng. Hắn quay sang nhìn cô, ánh mắt không phải là sự chán ghét, mà là niềm hạnh phúc vỡ òa đến mức không thể thốt nên lời.
“Sắc Vi…” Hắn lao tới, quỳ xuống bên cạnh giường, vòng tay ôm lấy eo cô, áp mặt vào bụng phẳng lì của cô. “Anh vui… anh vui quá… Chúng ta có con rồi! Ở đây có con của chúng ta này!”
Giọng hắn run rẩy, nghẹn ngào. Sắc Vi cảm thấy bụng mình ươn ướt. Hắn khóc? Chàng trai kiên cường, lạnh lùng của cô đang khóc vì hạnh phúc sao?
Lòng cô mềm nhũn, đưa tay luồn vào tóc hắn vò nhẹ: “Thế sao nãy giờ mặt anh hầm hầm thế? Làm em tưởng…”
Tử Hiển ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng miệng cười toe toét: “Anh đang tính… Anh đang tính xem anh trai em sẽ xử lý anh thế nào. Anh ấy bảo tốt nghiệp mới được cưới. Giờ ‘bác sĩ bảo cưới’ rồi, không biết anh ấy có giết anh không.”
Sắc Vi bật cười khanh khách: “Tưởng gì. Gạo nấu thành cơm rồi, anh ấy làm gì được? Chẳng lẽ bắt em bỏ con? Anh ấy mà dám ho he, em sẽ mách cha mẹ!”
“Không bao giờ!” Tử Hiển quát lên, ôm chặt bụng cô đầy bảo vệ. “Ai dám đụng đến con anh, anh liều mạng với kẻ đó! Kể cả là anh trai em hay cha em!”
Sắc Vi nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn, hạnh phúc dâng trào. “Được rồi, đồ ngốc. Mà này, em nhớ chúng ta dùng bao mà? Sao lại dính được nhỉ?”
Mặt Tử Hiển đỏ lựng lên. Hắn ấp úng, lảng tránh ánh mắt cô: “Thì… cũng có… vài lần… lúc cao hứng quá… anh quên…”
Sắc Vi nheo mắt nhớ lại. Đúng là có mấy lần…
Lần đó ở rạp chiếu phim vắng người. Bộ phim tình cảm lãng mạn trên màn hình không hấp dẫn bằng người ngồi bên cạnh. Trong bóng tối, bàn tay hắn luồn vào váy cô, những nụ hôn ướt át, hơi thở dồn dập… Họ đã không kìm nén được mà cuốn lấy nhau ngay tại hàng ghế cuối cùng. Sự kích thích của việc có thể bị phát hiện khiến cả hai điên cuồng hơn, quên hết mọi biện pháp an toàn.
Rồi lần trong xe hơi dưới trời mưa tầm tã…
“Hừ, đồ hư hỏng!” Cô véo mũi hắn. “Tại anh hết đấy! Giờ em béo lên, xấu đi, anh có chịu trách nhiệm không?”
“Chịu! Anh chịu cả đời!” Hắn hôn lên tay cô cam kết.
Tối hôm đó, sau khi đưa Sắc Vi về nhà và dỗ cô ngủ, Tử Hiển lấy hết can đảm cầm điện thoại ra ban công. Hắn bấm số của Thạch Quân Nghị.
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói lạnh lùng, uy quyền: “Alo?”
“Anh Nghị… là tôi, Tử Hiển đây.”
“Có chuyện gì mà gọi giờ này?”
“Sắc Vi… cô ấy… có thai rồi.”
Sự im lặng bao trùm lấy cuộc gọi. Tử Hiển nín thở, tay siết chặt lan can ban công, chờ đợi một cơn thịnh nộ. Gió đêm Paris lạnh buốt nhưng lưng áo hắn ướt đẫm mồ hôi.
“Mấy tuần rồi?” Thạch Quân Nghị hỏi, giọng vẫn bình thản đến lạ lùng, không hề có tiếng quát tháo nào.
“Hơn 6 tuần ạ.”
“Được rồi. Cậu muốn cưới nó chứ gì?”
“Vâng! Tôi muốn cưới cô ấy ngay lập tức! Tôi muốn chịu trách nhiệm, tôi muốn chăm sóc cô ấy và con!”
“Cưới thì được. Nhưng tôi có điều kiện.”
Tử Hiển nuốt nước bọt. Lại điều kiện. Lần trước là 100.000 đô trong 3 ngày. Lần này, với cái thai trong bụng Sắc Vi, cái giá chắc chắn sẽ không rẻ.
“Anh nói đi. Bất cứ điều gì, miễn là cưới được cô ấy.”
“Sính lễ là 1 tỷ đô la.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận