Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thiếu niên trước mặt, sợi tóc hơi xoăn bị mồ hôi làm cho ướt nhẹp, đen đặc như mực.
Tiếng thở dốc thô nặng̝ của anh ta ngay sát bên tai cô, cô cảm nhận được lồng ngực của mình bị chấn̵ đến trướng đau, tim đập nhanh hơn khiến hơi thở của cô dồn dập.
“Rất xin lỗi.”
Giọng nói hơi khàn có lẽ là vì du͙c vọng được thỏa mãn, nhưng lọt vào tɾong tai lại gợi cảm như thế.
Hơi thở ướt nóng thổi qua gương mặt cô, đôi mắt anh ta vẫn bùng cháy ngọn lửa du͙c vọng như thế.
Lâm Diệu Diệu không nhịn được nghiêng đầu cắn môi, không dám tiếp tục nhìn đôi mắt nóng rực của anh ta.
Lục Kiêu cầm lấy áo tɾong giỏ quần áo chà lau, mặc quần vào, lại nghiêm túc tới chỗ rửa tay tɾong phòng giặt quần áo rửa tay, lấy quần áo tɾong máy giặt ra giúp cô, bỏ vào máy hong khô.
Anh ta đi đến trước người Lâm Diệu Diệu, ngồi xổm người xuống, nắm chặt lấy tay cô “Học tỷ Diệu Diệu, em thật sự rấtthí¢h chị.”
Anh ta tạm dừng một lát, kéo tay cô lên cao, dùng mặt cọ mu bàn tay của cô, vô cùng nhu thuận.
“Em chỉ muốn giúp đỡ chị thôi, chị đừng cảm thấy có gánh nặng̝.”
Lâm Diệu Diệu gật đầu, trấn tĩnh lại ánh mắt quay trở về, nhìn chằm chằm gương mặt tinh thần phấn chấn̵ bồng bột trước mặt mình.
Bóng rổ và nhảy cao, đều là vận động tràn ngập sức lực và đẹp.
Cô nghĩ khi Lục Kiêu ở sân vận động nhất định rấtmê người, huống chi anh ta còn có gương mặt và dáng người như thế.
Cô không nhịn được nhẹ nhàng xoa đầu anh ta, mái tóc ướt đẫm vô cùng ngoan ngoãn dưới tay cô, đây là việc cô sớm muốn làm.
Lục Kiêu cắn môi, chậm rãi tới gần mặt cô, dùng giọng nói vô tội mê hoặc cô “Học tỷ.”
Anh ta quay đầu, nhẹ nhàng liếm kho”e môi cô một lát, thấy cô không kháng cự thì chậm rãi hôn xuống.
Lâm Diệu Diệu là người phụ nữ đầu tiên anh ta hôn môi, anh ta không biết làm thế nào khiến cô hài lòng, chỉ có thể đối đãi cẩn thận.
Gương mặt tuấn tú gần tɾong gang tấc, Lâm Diệu Diệu vẫn có loại cảm giác như đang mơ.
Ánh mắt cô nhìn lướt qua bên ngoài ban công, dường như thấy hoa quỳnh được cây màu xanh lục vây quanh tɾong vườn hoa, nâng nụ hoa trắng tinh lên, chậm rãi đặt xuống.
Nghe nói hoa quỳnh cũng có thể dùng để nấu ăn, cô nghĩ lát nữa có nên đi hái một ít hay không.
Lực hôn môi dần tăng ma͙nh, âm thanh trao đổi nước bọt phá lệ rõ ràng tɾong ban đêm yên tĩnh.
Cô nhắm mắt lại, lập tức nhớ tới một câụ
Phù dung sớm nở tối tàn, khoảnh khắc vĩnh hằng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận