Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cái lạnh mùa đông ở vùng núi Tây Nam hoàn toàn nằm ngoài mức tưởng tượng của Trình Nặc. Ban ngày có thể ngập tràn ánh nắng vàng ấm áp, nhưng cứ hễ mặt trời lặn là nhiệt độ tụt dốc không phanh, sương giá phủ trắng xóa cỏ cây vào mỗi sáng sớm.
Trình Nặc cảm thấy may mắn vô cùng vì đã không từ chối chiếc áo khoác lông vũ dày sụ mà mẹ cô đã cố nhét vào vali trước khi đi. Nhờ có nó, cô cảm thấy mình có thể miễn cưỡng sống sót qua những đêm đông buốt giá ở nơi không có lò sưởi này.
Hứa Đồng Nhạc thì đã quá quen với thời tiết khắc nghiệt như vậy. Cô bé chỉ mặc chiếc áo len cũ kỹ đã sờn rách do Vương Quế Chi đan từ mấy năm trước, quàng thêm một chiếc khăn len và khoác chiếc áo đồng phục mỏng manh bên ngoài là đã có thể chạy nhảy khắp nơi, vượt qua mùa đông lạnh giá.
Trình Nặc từng muốn đưa cô bé lên chợ trấn mua một ít quần áo dày, ấm áp hơn. Nhưng Hứa Đồng Nhạc kiên quyết từ chối. Chưa nói đến việc bé là đứa trẻ hiểu chuyện, không muốn tiêu tiền của Trình Nặc vô lý, mà còn bởi vì núi sâu đường xa, cô bé cũng chỉ mới đi được vài lần cùng anh trai. Là con gái, tuổi lại còn nhỏ nên số lần Hứa Đồng Nhạc được ra khỏi làng vào trấn không nhiều như Hứa Đồng Chu. Bé không nhớ rõ đường đi lối lại, mà đường núi thì hiểm trở, nhiều ngã rẽ, bé không dám mạo hiểm dẫn Trình Nặc đi cùng, sợ lạc đường thì khổ cả hai.
Hứa Đồng Chu đã xa nhà đi làm công trình được một tháng tròn. Trong một tháng này, cuộc sống trong nhà họ Hứa vẫn diễn ra bình thường. Ba người phụ nữ nương tựa vào nhau mà sống. Ngoại trừ thỉnh thoảng Vương Quế Chi sẽ nhắc đến cậu con trai đang vất vả nơi xa với giọng điệu vừa tự hào vừa lo lắng.
Cậu đã nuốt lời. Làm gì có chuyện mỗi tuần đều về thăm nhà như cậu hứa với Trình Nặc. Công việc bận rộn, đường sá xa xôi, tiền xe đi lại tốn kém khiến cậu không thể về được. Thỉnh thoảng, cậu lại gửi nhờ mấy người công nhân cùng làng có việc về quê mang đồ về giúp. Có khi là đồ ăn, bánh kẹo cho em gái, có khi là đồ gia dụng, thuốc men cho mẹ, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng người đâu.
Nghe mấy chú công nhân đó kể lại, Hứa Đồng Chu tuy còn trẻ nhưng chịu thương chịu khó nhất đội, không nề hà việc nặng nhọc. Nhà thầu rất thích cậu ấy, tiếc nuối khi cậu chỉ là công nhân lao động phổ thông, nên cố ý chỉ dạy cậu nhiều hơn về kỹ thuật, để sau này làm được nhiều việc quan trọng hơn. Ông ấy bảo nếu cậu tiếp thu nhanh, chịu khó học hỏi thì sau này có thể đi theo ông ấy làm cai thầu, kiếm được khối tiền.
Vương Quế Chi nghe xong thì vui mừng khôn xiết, đi ra đi vào cứ cười tủm tỉm. Bà cảm thấy con trai mình có tiền đồ, được người ta trọng dụng, lại được học thêm nghề là điều tốt. Một khi kiếm được tiền thì trả hết nợ nần, sửa sang lại nhà cửa, rồi cưới vợ, sinh con cũng không còn là chuyện xa vời nữa.
Ngày tháng lặng lẽ trôi qua. Hứa Đồng Nhạc nhớ lời anh trai dặn dò như in. Không chỉ cùng đi đến trường, mà thỉnh thoảng Trình Nặc muốn đi dạo quanh thôn làng hít thở không khí, cô bé cũng nhất quyết đi cùng. Hai chị em một lớn một nhỏ vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ, tiếng cười nói rộn ràng cả một góc đường.
Chỉ có Trình Nặc mới hiểu rõ lý do thực sự. Có cô bé Hứa Đồng Nhạc là người trong thôn đi cùng thì tên Trương lưng gù dê xồm kia sẽ không dám bén mảng đến gần trêu ghẹo hay giở trò đồi bại với cô nữa.
Mới vào lập đông, ngày ngắn đêm dài, trời tối rất nhanh. Mỗi ngày tan trường, khi hai cô trò bước ra khỏi cổng thì trời đã nhập nhoạng tối. Cây cối xanh tươi trên núi rừng chuyển mùa cũng đã úa vàng, lá rụng đầy đường… tạo cảm giác tiêu điều, xơ xác đến nao lòng.
Hôm nay tan trường, Trình Nặc không lập tức về ngay. Cô nán lại đợi cho đến khi tất cả học sinh về hết, kiểm tra cửa nẻo cẩn thận rồi mới khóa cửa phòng học lại. Thật ra trong thâm tâm, cô đã bắt đầu hối hận với lựa chọn đi tình nguyện vùng cao đầy bồng bột của mình. Cô đã lý tưởng hóa cuộc sống nơi đây quá mức, nghĩ rằng chỉ cần có tấm lòng là đủ. Nhưng hiện thực khắc nghiệt như một cơn sóng dữ đánh úp vào cô, khiến cô chới với, ngạt thở.
Nhưng thời gian là liều thuốc chữa lành mọi thứ. Cuối cùng cô vẫn phải vượt qua thôi, đúng không? Đặc biệt là sau khi bị Điền Mục phản bội một cách đau đớn, cô càng trở nên ít quyến luyến với cuộc sống thành thị xô bồ, giả tạo. Dù biết trốn tránh ở đây với những cảm xúc tiêu cực là không tốt, nhưng cô vẫn muốn cho bản thân thêm một chút thời gian yên tĩnh để có thể đối mặt với cuộc sống sau này.
Hai bóng người, một lớn một nhỏ đang rảo bước trên con đường núi lạnh giá tối tăm. Không có gió, nhưng sương giá xuống dày đặc khiến cái lạnh càng thêm thấu xương. Trình Nặc co ro, siết chặt cổ áo khoác, nắm chặt bàn tay nhỏ bé, lạnh ngắt của Hứa Đồng Nhạc, lo lắng cô bé sẽ bị cảm lạnh.
Hứa Đồng Nhạc mỉm cười, nắm chặt tay cô, dẫn đường đi về nhà. Hai người đang đi trong im lặng, chỉ nghe thấy tiếng bước chân lạo xạo trên lá khô. Đột nhiên, họ nghe thấy tiếng cây cối bên đường rung lên bần bật, tiếng lá xào xạc ồn ào bất thường nhưng chắc chắn không phải do gió. Lúc họ ngẩng đầu lên nhìn về phía phát ra tiếng động thì lại chẳng thấy bóng người nào…
Trình Nặc và Hứa Đồng Nhạc nhìn nhau, mặt tái mét, đều cảm thấy da đầu tê dại, tóc gáy dựng ngược.
Trải qua sự kiện kinh hoàng với tên Trương lưng gù lần trước, Trình Nặc gần như không dám đi một mình ở những đoạn đường vắng vẻ, huống chi là vào ban đêm khi bóng tối đang nuốt chửng mọi thứ thế này.
Nhưng điều mà Hứa Đồng Nhạc sợ lại là một số thứ vô hình khác, những con quỷ núi, ma rừng mà người già trong thôn hay kể để dọa trẻ con…
Hít sâu một hơi để lấy lại bình tĩnh, dường như hai người đã ăn ý hiểu ý nhau. Trình Nặc hô to một tiếng: “Chạy mau!”
Cả hai cùng vắt chân lên cổ chạy thục mạng theo hướng về nhà. Trình Nặc chân dài hơn đương nhiên chạy nhanh hơn Hứa Đồng Nhạc. Cô không yên tâm, vừa chạy vừa quay đầu lại, nắm chặt lấy tay Hứa Đồng Nhạc, kéo cô bé theo, tránh cho cô bé bị tụt lại phía sau gặp nguy hiểm. Hai người chạy nghiêng nghiêng vẹo vẹo, vấp lên vấp xuống trên con đường mòn gồ ghề.
Đang chạy hăng say thì nhìn thấy một tảng đá lớn chắn trước mặt ở khúc quanh. Hai người cảm thấy không thể chạy chậm lại, một khi chậm lại, nỗi sợ hãi phía sau sẽ đuổi kịp họ.
Sau khi tập trung sức lực, Trình Nặc nắm tay Hứa Đồng Nhạc càng chặt hơn, định bụng sẽ nhảy qua hoặc vòng qua tảng đá. Nhưng đột nhiên, một bóng người cao gầy từ sau tảng đá nhảy xổ ra, ôm chầm lấy Hứa Đồng Nhạc đang chạy phía sau.
“Aaaaa!”
Trình Nặc kinh hãi hét lên thất thanh. Không màng nỗi sợ hãi tột độ trong lòng, bản năng bảo vệ trỗi dậy, cô lao tới, vung túi xách đập tới tấp vào bóng đen đó để cứu Hứa Đồng Nhạc. Trong lúc hoảng loạn, cô lại nghe thấy “kẻ xấu” đó vừa cười lớn ha hả, vừa kêu đau oai oái: “Á! Đau! Là em! Là em mà!”
Cô dừng tay, thở hồng hộc, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Khi bình tĩnh lại, nhìn kỹ dưới ánh trăng mờ ảo, cô mới thấy rõ khuôn mặt của kẻ đó. Là Hứa Đồng Chu đã lâu không gặp, đang ôm Hứa Đồng Nhạc cười nhăn nhở.
“Anh! Anh về khi nào vậy? Làm em sợ muốn chết!” Hứa Đồng Nhạc vừa vui mừng vừa tức giận hét lên, thoát ra khỏi vòng tay Hứa Đồng Chu, đấm thùm thụp vào ngực anh. Sự sợ hãi lúc nãy đã bị niềm vui gặp lại anh trai đánh bay đi mất.
Cậu cười xòa, xoa đầu cô bé rối bù, sau đó ngẩng lên nhìn Trình Nặc đang đứng cách đó không xa, vẫn chưa hoàn hồn.
“Anh về lúc nãy, về đến nhà cất đồ đạc xong là chạy ngay tới đây đón mọi người.” Cậu giải thích, ánh mắt dịu dàng nhìn cô.
Vì mới chạy nhanh và sợ hãi nên sắc đỏ trên mặt Trình Nặc vẫn chưa tan, ngực phập phồng kịch liệt. Cô thở hồng hộc nhìn người đàn ông đối diện, dần hiểu ra tất cả cảnh tượng đáng sợ vừa rồi, tiếng động trong bụi cây, đều là một trò đùa dai quái ác của cậu ấy. Tuy cô kinh ngạc và vui mừng vì cậu đột ngột xuất hiện, nhưng cơn giận vì bị trêu chọc suýt rớt tim ra ngoài còn lớn hơn.
Cô trừng mắt nhìn cậu một cái sắc lẹm, không nói gì, quay người đi thẳng, theo sau Hứa Đồng Nhạc về nhà.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận