Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngay khi ánh mắt nóng bỏng của Chu Tĩnh Vũ quét qua chiếc quần lót ướt sũng của Thành Dao, anh lập tức nhìn thấy cơ thịt ở đó co rút nhẹ vì hưng phấn.

“Còn muốn bản đồ giấu bom nữa không, cảnh sát Thành?” Người đàn ông ác ý hỏi, một bàn tay luồn ra phía sau, nắm lấy mông cô hung hăng nhào nặn.

“Chủ nhân…” Đánh bom gì đó, thẩm vấn gì đó, vị cảnh sát giả danh này đã sớm quẳng hết lui sau đầu, chớp mắt quay lại với thân phận là một con mèo nhỏ xinh xắn đang nũng nịu xin cá hộp…

Chu Tĩnh Vũ đưa tay còn lại lên, đặt lên đùi cô, bao phủ lên lớp vải mỏng, không nặng không nhẹ xoa nắn, nhìn như vô tình nhưng lại chính xác xoa nắn điểm nhỏ đã hơi cứng và nhô lên.

Tiếng nức nở vừa thoải mái vừa khó chịu của Thành Dao tràn ra, nhưng vài giây sau đã biến thành tiếng rên rỉ.

Chu Tĩnh Vũ cúi đầu hôn một bên tuyết sữa của cô, từ liếm láp đột nhiên chuyển thành gặm cắn, ngậm quả vú sữa của cô ở trên đầu răng.

“Ba ba” hai tiếng, bàn tay vỗ lên phần bầu bĩnh tròn trịa, bộ ngực trắng nõn nhuốm màu phấn động lòng người đang nhún nhảy vì sung sướng, háo hức mong chờ thêm những cú đánh.

Thành Dao đã sớm động tình, cố gắng đẩy ngực về phía trước.

“Roạt-” Lớp vải vướng víu dưới hạ thân dễ dàng bị xé toạc, nụ hoa nhỏ bé dưới lớp vải ren nháy mắt được phơi bày.

Ngón tay phủ đầy vết chai mỏng kẹp lấy nụ hoa hưng phấn, lực đạo xoa nắn ngày càng tăng thêm.

Chu Tĩnh Vũ nhanh chóng cảm nhận được sự ngập lụt của Thành Dao, anh bèn khép ngón giữa và ngón áp út lại rồi từ từ đưa vào, để ngón trỏ bên ngoài.

Hai ngón tay tàn phá bừa bãi trong hành lang mẫn cảm, ngón trỏ ở bên ngoài ác liệt cong lên, búng vào nụ hoa sưng tấy phía trên, mỗi lần đều chuẩn xác đánh trúng mục tiêu.

Thành Dao kêu loạn lên trong sự đau đớn và khoái cảm, hòa cùng tiếng nước ngày càng vang dội ở phía dưới.

Chu Tĩnh Vũ cảm nhận được lực hút ngón tay ngày càng tăng, thế là anh hung hăng cắm mạnh ngón tay trỏ vào trong, sau đó nhìn Thành Dao run rẩy phun nước ra tay mình.

________

Chu Tĩnh Vũ hài lòng nhìn lòng bàn tay ướt át của mình, sau đó nhấc lên đưa đến bên miệng Thành Dao, không nói lời nào.

Cô gái thông minh hiểu ý, ngay lập tức hé miệng, vươn đầu lưỡi đem chất lỏng mang theo hương vị của chính mình từng chút một liếm sạch, hành động vội vàng và phong thái ngoan đạo, giống như một vật cưng nhỏ không quan tâm đến việc gì khác, chỉ muốn lấy lòng chủ nhân của mình.

Được vỗ nhẹ lên má làm phần thưởng, “Ngoan lắm.”

Người đàn ông cúi xuống, cọ cọ lên vành tai Thành Dao rồi nói nhỏ, “Tiếp theo, đã đến lúc dùi cui cảnh sát lên sân rồi, đúng không?”

Anh từng bước một trả lại những gì mà cô đã làm với anh vừa rồi.

Nhưng mà……

Chu Tĩnh Vũ không đi đến bàn đạo cụ bên cạnh để lấy công cụ, “dùi cui” của anh chính là “hung khí” mà anh luôn mang theo bên mình.

“Dụng cụ tra tấn” hình trụ nóng hổi được thả ra, đập lên lối vào của miệng động khiến Thành Dao kêu “ah” lên một tiếng.

Cô tham lam muốn nhiều hơn nữa, nhưng anh không chịu tiến vào mà chỉ chậm rãi chọc chọc, cọ lui cọ tới bên ngoài.

Nghe tiếng nức nở kìm nén của Thành Dao dần dần biến thành tiếng rên rỉ dồn dập, nhìn thân thể bị trói bằng băng dính của cô bắt đầu vặn vẹo khó chịu, Chu Tĩnh Vũ lại một lần nữa xấu xa bắt chước giọng điệu của cô, “Cô Thành, mùi vị của trông mơ giải khát*, rất khó chịu phải không?”

(*Trông mơ giải khát: Dùng sự tưởng tượng để tự an ủi chính mình)

“Chủ nhân…huhu…em sai rồi…em…” Thành Dao thèm ăn đến mức bật khóc.

Lời nói bị chặn ngang bởi vì đã bị Chu Tĩnh Vũ ăn mất.

Anh cắn sưng đôi môi mềm mại của cô, rồi lại cẩn thận nhấm nháp. Gân xanh trên “dùi cui” giật bần bật, dùng sức nạo vét ở lối vào của huyệt nhỏ.

Cơ đùi của Thành Dao lại co thắt liên tục, thậm chí còn co giật một cách không kiểm soát được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận