Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ba người Thành gia cũng nghĩ đến chuyện này, lại nhìn thấy Thẩm Vân Hề ngượng ngùng, ba người đồng thời bật cười.

Vì thế ba Thành cùng Thành Ngự đi chúc Tết, Thẩm Vân Hề ở nhà cùng mẹ Thành ở nhà cắn hạt dưa chờ họ hàng tới chúc Tết.

Nếu phải ra ngoài ăn cơm, ba Thành cùng mẹ Thành không thể nào để Thẩm Vân Hề ở nhà một mình, nên mấy ngày tiếp theo cô đều ăn ăn uống uống ở nhà người khác, mỗi lần đi là cả ngày, vì thế thời gian trôi qua rất nhanh.

Mùng tám tạm thời không phải ra ngoài, Thành Ngự thấy vẻ mặt Thẩm Vân Hề sống không còn gì luyến tiếc, muốn gọi cô cùng mấy người bạn với Hạng Cần và Trần Tư Duy đi ra ngoài ăn một bữa để thay đổi không khí.

Thẩm Vân Hề cũng không có nhiều bạn thân, nên chỉ gọi mỗi Hà Hủ.

Đây vẫn là lần đầu tiên Thẩm Vân Hề cùng ăn cơm với nhóm ba người Thành Ngự, ngẫm lại cô vẫn có Hà Hủ nên cũng không mất tự nhiên lắm.

Trong ghế lô, lúc Thành Ngự và Thẩm Vân Hề vừa bước vào, Hạng Cần, Trần Tư Duy và Hà Hủ đã đến trước.

Vừa thấy hai người bước vào, Hạng Cần liền bắt đầu gõ bàn hét lớn.

“Ôi chao, Thành Ngự cuối cùng cũng dẫn tiểu loli tới ra mắt rồi….”

“Hừ, đã vào rồi còn nắm tay, xấu hổ chết mất, dù sao cũng phải suy xét tới mấy người độc thân bọn tôi chứ!”

“Tiểu loli, cậu có em gái hoặc người bạn nào đáng yêu giống cậu không? Giới thiệu cho tôi….”

Thẩm Vân Hề: “……” Từ khi nào cô có thêm biệt danh này thế?

Hạng Cần nói như vịt kêu, vô cùng ồn ào, Thành Ngự nhịn không được nhấc chân đá qua, “Mấy ngày không gặp cậu lại ngứa da đúng không? Đi WC rửa sạch cái đức hạnh này của cậu đi!”

“Đừng để ý tới cậu ta.” Trần Tư Duy nói với Thẩm Vân Hề rồi quay đầu dỗi Hạng Cần, “Đến cả anh em cũng không chịu nổi cậu, cô gái nào có thể nhìn trúng cậu chứ?”

“Này này này lão Trần, tôi biết cậu thích dỗi người, nhưng giờ đang trước mặt chị dâu, không thể để lại cho tôi chút mặt mũi được à?”

“Thật không biết xẩu hổ, cậu còn cần mặt mũi chắc?”

Hạng Cần, “…..”

“Ha ha…..” Thẩm Vân Hề nhịn không được bật cười, hai người này cãi nhau thật thú vị.

Có tên dở hơi là Hạng Cần, bữa cơm này Thẩm Vân Hề ăn vô cùng vui vẻ, lâu lâu còn nói thêm vài câu, Hà Hủ cũng rất vui, hai người kéo tay nhau cười nghiêng ngả.

Thấy Thẩm Vân Hề thoải mái, mặt Thành Ngự cũng giãn ra, chỉ là bữa cơm này cô ngồi cách cậu quá xa, khiến cậu có loại cảm giác bị làm lơ.

Vì thế sau khi ăn xong, khi Hạng Cần đề nghị đi hát Karaoke, Thành Ngự để cậu ấy mời khách, còn mình và Thẩm Vân Hề có chuyện nên đi trước.

Hạng Cần thấy vậy không vui, Trần Tư Duy biết hai người yêu nhau muốn có không gian riêng nên gọi Hà Hủ rồi lôi kéo Hạng Cần đi.

“Làm gì vậy? Lão Trần cậu còn động tay động chân với tôi?”

“Óc cậu là óc heo à? Thành Ngự muốn hẹn hò, cậu cứ dán lên làm gì chứ? Ăn cơm vẫn chưa no hả, còn muốn ăn thêm cơm chó đúng không?”

Ba người dần đi xa, Thẩm Vân Hề bị câu hẹn hò của Trần Tư Duy làm mặt có chút nóng lên, cúi đầu nhìn giày mình, hỏi, “Hiện giờ chúng ta về nhà sao?”

Thành Ngự đang muốn mở miệng, điện thoại trong túi quần đột nhiên vang lên, là mẹ cậu gọi.

Nghe xong, Thành Ngự nhìn Thẩm Vân Hề, nói, “Mẹ tớ gọi tới, hỏi bọn mình có muốn đi nhà chú đánh bài không, tớ từ chối rồi.”

“Cậu không đi à?’

“Mỗi năm đều cùng nhau đánh bài suốt đêm, năm nay không giống vậy.” Thành Ngự nắm lấy tay cô, “Ở cùng cậu.”

Thẩm Vân Hề cúi đầu, mặt nóng lên, “Ừm.”

“Vẫn còn sớm đó, có muốn đi xem phim không?”

“Được.”

Lúc về tới nhà đã gần 10 giờ, trong nhà là một mảnh đen nhánh, ba Thành và mẹ Thành vẫn chưa về nhà.

Cảm giác trên người toàn mùi đồ ăn, Thẩm Vân Hề lên lầu tắm rửa.

Sau khi xả nước nóng vào bồn tắm xong, Thẩm Vân Hề bước vào, thân thể chậm rãi chìm vào trong nước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận