Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngay cả khi Chu Tĩnh Vũ ra ngoài, nhất cử nhất động của cô vẫn luôn bị anh giám sát qua màn hình theo dõi.

Cô vừa định đưa tay lấy salad gà trong bát thức ăn, chợt nghe thấy tiếng chuông cảnh báo reo lên.

Thành Dao nhìn máy theo dõi trên đầu bằng ánh mắt vô tội, giả bộ đáng thương một lúc, thấy đối phương không có động tĩnh gì, cô lại phải ngoan ngoãn nằm bò xuống, giống như một con mèo nhỏ thực thụ, dùng lưỡi liếm salad trong bát thức ăn.

Cô biết Chu Tĩnh Vũ đang ở nơi khác quan sát cô qua điện thoại di động, cho nên cô tuyệt đối không dám để lại đồ ăn thừa, thậm chí còn thành thật liếm sạch nước sốt dưới đáy bát.

Thế này rất dễ khát nước, vì thế Thành Dao lại nằm xuống trước bát nước sạch, ùng ục uống nước.

Một hơi uống hết non nửa bát, một lúc sau, cô cảm thấy áp lực ở phần bụng dưới ngày càng tăng, đây là tín hiệu sinh lý từ bàng quang truyền đến não.

Thành Dao bắt đầu kẹp chặt hai chân lại, cố gắng áp chế ý muốn đi tiểu ngày càng lớn, cảm giác dần dần căng đầy ở bụng dưới khiến hạ thể cô bắt đầu giãn ra và co lại.

________

“Meow meow…meow meow…” Thành Dao kêu hai lần lên máy theo dõi, dừng lại một lát, rồi lại kêu thêm hai lần nữa.

Sau nhiều lần như vậy, tiếng meow của mèo nhỏ bắt đầu run lên, nhưng trong máy theo dõi vẫn im lặng như cũ.

Bàng quang cực kỳ chua xót, bụng dưới cũng ngày càng đau nhói.

Thành Dao thút thít.

Chủ nhân khi nào mới trở lại?

Cô không nhịn được nữa rồi!

Chu Tĩnh Vũ lấy cớ về nhà cho mèo ăn để rời bữa tiệc sớm.

Vừa lấy chìa khóa mở cửa, anh nghe thấy một tiếng “meow meow” nhỏ truyền đến từ trong góc phòng.

“Bò sữa nhỏ” nghịch ngợm của nhà anh lần này có lẽ đã rút ra được một bài học: Cô ăn sạch món salad trộn trong bát thức ăn và thậm chí một cọng rau cũng không dám thừa lại, lại nhịn tiểu lâu như vậy, anh có thể nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt nhỏ nhắn nghẹn đến đỏ bừng trên màn hình theo dõi của điện thoại di động.

Chu Tĩnh Vũ đi tới, mở cửa lồng sắt, sau đó vỗ lên chân mình hai cái.

Thành Dao thận trọng bò ra bằng bốn chân, giương mắt nhìn Chu Tĩnh Vũ cầu xin, dụi dụi đầu vào lòng bàn tay anh lấy lòng, cơ thể cũng dựa vào đùi anh.

Chu Tĩnh Vũ bị thái độ nhu thuận này của cô lấy lòng, anh nhéo nhéo mặt của Thành Dao, “Có thể nói chuyện rồi, Dao Dao muốn nói cái gì?”

“Dao Dao” là cái tên được khắc trên thẻ đeo cổ.

“Chủ nhân.” Thành Dao chịu đựng sự xấu hổ nói, “Dao Dao muốn…muốn đi toilet.”

“Đi toilet?” Chu Tĩnh Vũ bóp mạnh hai má cô, nâng lên, hỏi ngược lại, mắt nhìn thẳng vào đồng tử của Thành Dao.

“Huhu…” Thành Dao biết mình lại mắc sai lầm, cô có thể cảm nhận được điều đó từ lực bóp của chủ nhân trên khuôn mặt của mình, “Dao Dao, Dao Dao muốn đi tiểu. Dao Dao không thể nhịn được nữa…huhu…… ”

Đúng rồi, “con mèo nhỏ” làm sao biết đi toilet, nhà vệ sinh là dành cho người, mèo nhỏ chỉ biết tè vào khay cát. Giống như “mèo nhỏ” chỉ biết bò trên mặt đất, chỉ biết liếm để ăn uống, chỉ được nói chuyện khi được sự cho phép của chủ nhân….

Lòng tự tôn của Thành Dao một lần nữa bị Chu Tĩnh Vũ tàn nhẫn nghiền nát, sau đó nhặt lên từng mảnh, lắp ráp thành hình dạng mà anh muốn.

Trong quá trình nghiền nát và ghép lại, cô cũng xác nhận lại thân phận của mình một lần nữa, thân phận này khiến cô cảm thấy an tâm: Cô là vật cưng nhỏ của anh.

Tựa như chiếc vòng mà Chu Tĩnh Vũ đã làm riêng cho cô: Mặt trước là biệt hiệu mà anh đã đặt, mặt sau được khắc dòng chữ “Owned By Zhou”. (Zhou: Bính âm của từ Chu trong tên CTV)

Owned – bị sở hữu, bị kiểm soát, 100% thuộc về.

Chủ nhân hài lòng gãi gãi cằm “mèo nhỏ”, “Lần này đã đổi cho em một khay cát pha lê mới, nhanh đi thử xem.”

Thành Dao bò đến “bồn cầu mèo” trong góc, dạng hai chân ra, ngồi xổm ở trên “khay đựng phân mèo”, bụm mặt không nhìn Chu Tĩnh Vũ, nhăn nhó một hồi lâu, cuối cùng không nhịn được nữa đành tiểu ra trước mặt anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận