Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A…”

Tư thế nữ trên, Thành Ngự ngồi trong bồn tắm hưởng thụ cảm giác ấm áp khi được mật huyệt bao lấy, cậu bóp hai cánh mông đầy đặn nâng lên một chút, rồi buông ra.

“A!”

Côn thịt chạm vào điểm mẫn cảm, toàn thân Thẩm Vân Hề như bị điện giật, móng tay cô cắm vào da thịt Thành Ngự.

Dưới cảm giác đau đớn, động tác của Thành Ngự càng ngày càng mạnh, tay cậu ôm thân thể cô nhấc lên rồi lại hạ xuống, côn thịt liên tục không ngừng cắm sâu vào trong hoa huyệt tạo gợn nước chấn động.

Khi cắm vào tiểu huyệt, nước trong bồn tắm cũng vào theo, khi côn thịt rời khỏi, nơi riêng tư chưa hoàn toàn khép lại, nước vẫn như cũ ở trong thân thể, lặp lại như thế nhiều lần, hơn nữa hai thân thể không ngừng va chạm tạo ra cảm giác vừa sung sướng vừa thống khổ.

Dần dần, Thẩm Vân Hề cảm giác bên trong vô cùng trướng.

Cô không chịu nổi động tác mạnh mẽ của cậu, khóc nức nở cầu xin, “Ô ô… Chậm một chút…. Từ bỏ…..”

Nước dao động mãnh liệt bắn ra ngoài bồn tắm, Thành Ngự đang vui thích, cho đến khi Thẩm Vân Hề không ngừng đấm vào vai cậu mới phát hiện không thích hợp.

Thành Ngự dừng lại, quay đầu cô qua, thấy mắt cô đã đỏ bừng, khóe mắt còn treo một giọt nước mắt, miệng nhỏ bĩu ra, thoạt nhìn vô cùng đáng thương.

Cậu hôn lên nước mắt trên mặt cô, khàn giọng hỏi, “Bảo bối, làm sao thế?”

Trong lòng Thẩm Vân Hề vô cùng ấm ức, từng giọt nước mắt như trân châu rơi xuống, cô nức nở, “Ô ô ô… Tớ không thoải mái…. Đau….”

Thành Ngự bị tiếng khóc của cô làm cho lòng mềm nhũn, vội vỗ lưng cô dỗ dành, “Đừng khóc, bảo bối đau ở đâu?”

“Khó chịu…. Ô ô…. Không thèm để ý đến cậu nữa…..”

Thẩm Vân Hề đẩy cậu ra, Thành Ngự nắm tay cô, quan tâm hỏi, “Phía dưới đau?”

Thấy cô vẫn đang khóc, Thành Ngự lập tức bế cô lên, để cô ngồi dựa vào tường cạnh bồn tắm, lấy tư thế đối mặt nâng mông cô lên, từ từ rút ra cự vật đang sưng to, cúi đầu xuống nhìn nơi riêng tư của cô.

“Cậu đừng nhìn!” Thẩm Vân Hề xấu hổ đến mức ngừng khóc ngăn cản cậu, Thành Ngự lúc này đã cẩn thận nhìn rõ ràng.

Hai cánh hoa non mềm đang run rẩy, huyệt khẩu co rút lại, chỉ để lại một khe hở nhỏ, không có dấu hiệu chảy máu.

Cánh hoa hồng hồng như mới bị mưa xối qua, trông thật đáng thương.

Côn thịt vẫn cứng rắn như cũ lại bắt đầu ngo ngoe rục rịch muốn tiếp tục.

“Không muốn.” Thẩm Vân Hề đẩy ngực cậu, thẳng thắn mà từ chối, “Có nước… Khó chịu…..”

Thành Ngự hiểu rõ, thay đổi tư thế của Thẩm Vân Hề, ôm cô từ sau lưng để cô ngồi lên đùi mình, tay trái tìm kiếm ở nơi riêng tư của thiếu nữ.

“Cậu đừng chạm….. A…..” Đầu ngón tay của Thành Ngự chạm vào nơi đó, một ngón tay chậm rãi cắm vào một đoạn, sau đó lại thêm một ngón tay, đường đi dần dần bị căng ra, Thẩm Vân Hề run rẩy nhéo cánh tay của thiếu niên.

Thành Ngự hôn nhẹ lên thái dương Thẩm Vân Hề trấn an, “Ngoan.”

Tay cậu lại tăng thêm sức lực, hoa huyệt chặt chẽ bị hai ngón tay căng ra, một chút nước bắt đầu chảy ra ngoài.

“Còn trướng không?”

Cậu rút ngón tay ra, trên tay là một mảnh dính nhớp, “Đây là nước của bảo bối.” Hơi thở nóng rực phun lên vành tai của thiếu nữ, giọng nói trầm thấp gợi cảm cực kỳ mê người.

Thẩm Vân Hề xấu hổ không muốn để ý đến cậu, không ngờ lại thấy trên chiếc gương lớn treo trên vách tường đang phản chiếu vô cùng rõ ràng hình ảnh hai người đang trần truồng, lập tức hét lên một tiếng.

Thấy phản ứng của Thẩm Vân Hề, Thành Ngự cũng nhìn qua, trong gương thiếu nữ đang dùng tay che mắt và ngực lại, đôi môi đỏ bừng cũng mím chặt, cặp vú trắng non mềm theo cánh tay cô tạo ra độ cong mê người.

“Bảo bối, đừng che.” Thành Ngự nói bên tai cô, một tay cầm côn thịt cọ xát vào huyệt khẩu, “Nhìn xem tớ cắm cậu thế nào.”

Lời vừa dứt, quy đầu đã đâm vào huyệt khẩu, cắm sâu vào bên trong.

Bình luận (0)

Để lại bình luận