Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giọng của Ngôn Chiêu truyền đến: “Hôm nay em không ở trường à? Sao chưa thấy em về nhà, cũng không nói cho dì Thôi một tiếng.”
Ngôn Trăn không biết nói dối, ấp úng một hồi mới nói: “Hôm nay có buổi diễn tập cho buổi kỷ niệm ngày thành lập trường, em cùng mọi người đi liên hoan, tí nữa em về.”
Nghe xong lời này, Trần Hoài Tự đột nhiên bấm một phát vào đầṳ ѵú mềm mại cương cứng, làm cô xém chút nữa nghẹn ngào kêu lên tiếng. Cô che miệng, vừa thẹn vừa giận, trừng anh một cái.
Ngôn Chiêu nghe thấy bên kia có tiếng xột xoạt bèn chậm rãi nhếch môi: “Có cần anh gọi chú Lý qua đón em không?”
“Không cần, có bạn học lái xe tới, nói là tí nữa sẽ đưa em về nhà.” Ngôn Trăn vội vàng cự tuyệt, “Anh cứ nghỉ ngơi trước đi, không cần phải lo cho em đâu.”
“Ừm, vậy thôi.” Ngôn Chiêu tựa ở trên ghế dài, chậm rãi gác chân lên, nói giọng chỉ đạo: “Đã muộn rồi, bảo bạn học kia của em lái xe cẩn thận một chút.”
“Vâng, em biết rồi, gặp anh sau.”
Ngôn Trăn qua loa vài câu rồi cúp điện thoại. Trần Hoài Tự đã rút ra tay, thay cô chỉnh lại nội y và chỉnh trang lại quần áo cho đàng hoàng.
Một cuộc điện thoại đã thổi tan tất cả ý loạn tình mê không còn một mảnh. Ngôn Trăn lúc này mới nhận ra mình vừa làm gì.
Thân thể bị bản năng chi phối, hoàn toàn bỏ mặc lý trí.
Cô cảm thấy vừa xấu hổ vừa buồn bực. Xấu hổ là vì hành động thân mật quấn quít hôn môi cùng vuốt ve. Buồn bực là vì cô không cách nào tưởng tượng chính mình lại bị Trần Hoài Tự mê hoặc.
Đây quả thực là lời nói vô căn cứ.
Trần Hoài Tự duỗi tay ra chỉnh lại tóc cho cô, lại bị cô phản xạ có điều kiện đẩy ra. Cô giả vờ lạnh lùng, nhưng giọng điệu lại như nỏ mạnh hết đà: “Anh đừng có nghĩ nhiều, tôi không có ý gì với anh hết, vừa rồi chẳng qua là… là… tôi thấy hơi nóng.”
Bộ phim đã chiếu xong, đèn điện lần lượt được bật lên. Phòng chiếu phim rộng lớn lại lần nữa tràn ngập ánh sáng.
“Đừng nói chắc như đinh đóng cột như vậy, Ngôn Trăn.”
Trần Hoài Tự đứng lên, nhặt áo khoác lên rồi vắt ở khuỷu tay. Anh cúi đầu nhìn cô, giọng điệu hài hước:
“Làm sao em có thể khẳng định rừng em sẽ không yêu tôi?”
Ngôn Trăn bị lời của anh làm cho sửng sốt một lát mới thoát khỏi cảm xúc rối bời. Cô nghiến răng nói: “Anh nằm mơ đi! Có chết cũng không thể nào…”
Hai chữ ‘yêu anh’ đã đến bên miệng nhưng thủy chung không thể nói ra. Ngôn Trăn đành phải máy móc lặp lại: “Anh nằm mơ đi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận