Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Triển Du biết đào sâu thêm nữa chính là chuyện xấu của nhà người ta, lại thấy sắc mặt Nam Khôn khó coi như vậy nên không tiếp tục hỏi nữa, chỉ ném cảm xúc nói một câu: “Khó trách gần đây anh lại níu lấy nhà họ Đoàn không tha.”

Phòng chừng tháng sau cả nhà họ Đoàn sẽ bị Nam Khôn đánh cho thảm hại đây.

Người ta nói thù giết cha không đội trời chung, Đoàn Quốc Hùng này chẳng những hại chết ba hắn, còn giết của mẹ hắn. Mối huyết hải thâm thù này, cũng thật là phục hắn, có thể nhẫn nhịn nhiều năm như vậy, hiện giờ rốt cuộc cũng đã có đủ năng lực để trả thù, cô cảm thấy chắc chắn Nam Khôn sẽ không dễ dàng để cho Đoàn Quốc Hùng chết như vậy – có đôi khi cái chết là sự trừng phạt nhẹ nhàng nhất, để cho lão sống không được, chết không xong, trốn cũng không thoát, đến khi không chịu nổi phải kêu khổ mới thôi.

Chỉ là cô có chút vấn đề nghĩ không ra: “Năm đó ông ngoại anh là người khôn khéo như vậy mà cũng không phát hiện ra điểm gì khác thường sao?”

Nam Khôn hờ hững nhìn cô, yên lặng một lúc lâu mới nói: “Lúc ấy ông ngoại bị chuyện của ba và cậu hai làm cho tức giận phát bệnh tim, kết quả vẫn chưa xuất viện đã nghe tin dữ của mẹ. Ông ấy hôn mê hơn ba năm, sau khi tỉnh lại đã không còn nhớ rõ rất nhiều chuyện.”

Thấy sắc mặt Nam Khôn như vậy, chắc hẳn quãng thời gian kia nhất định đã rất khó khăn với hắn.

Triển Du đột nhiên cảm thấy mình có hơi bà tám, vội vàng chuyển chủ đề: “Đúng ròi, đêm nay giúp anh một việc lớn như vậy, anh làm sao cảm tạ tôi đây?”

Nam Khôn thoáng giật mình, bình tĩnh nói: “Em nói đi.”

Triển Du không ngờ tới hắn lại phóng khoáng như vậy, lại còn ném cầu trở lại, nhưng nhất thời cũng không có ý muốn trục lợi, nói đùa: “Cho tới bây giờ tôi cũng chưa từng sống sung túc như vậy nên cũng không biết tính thế nào, anh cứ cho đại một cái giá đi.”

Nam Khôn lẳng lặng nhìn chằm chằm vào cô một lúc rồi nghiêm trang nói: “Không thì đêm nay tôi lấy thân báo đáp vậy.”

“Hứ! Thật là không biết xấu hổ.” Triển Du thật sự muốn cho mình một cái tát, ai bảo miệng mày tùy tiện! Ai bảo mày mềm lòng! Đáng đánh!

Nam Khôn thấy cô trừng mắt, xấu hổ và giận dữ thì bao ấm ức trong lòng trong nháy mắt đã bị quét sạch, giọng nói hiếm khi ngả ngớn như vậy: “Lần trước đã không cho em cảm nhận được vui sướng tình thú gì là tôi không đúng, đêm nay nhất định phải cố gắng thỏa mãn em, em nói xem có được không?”

Trước kia Triển Du chỉ cảm thấy da mặt của tên Hình Thiên lưu manh dày hơn cả từ điển Tân Hoa, không ngờ tới độ lưu manh của Nam Khôn còn hơn cả quỷ không mặc quần áo – quá là không biết xấu hổ. Đối phó với tên mặt dày này, dù có nói tiếp cái gì cũng đều là tự rước lấy nhục.

Cho nên cô nhịn xuống ham muốn gào ầm lên, quay đầu nhìn ra bóng đêm mênh mông ngoài cửa sổ, không tiếp lời.

“Không nói lời nào, chính là ngầm đồng ý hả?”

Hơi thở nam tính nồng đậm mang theo cảm giác áp bức chậm rãi tới gần, Triển Du không còn cách nào tiếp tục bình tĩnh được nữa, quay đầu lại giận dữ thét lên: “Anh mà còn tới gần nữa…ưm.”

Hình như Nam Khôn rất thích đánh lén như vậy, hơn nữa lần nào cũng nhắm rất chuẩn, nhưng mà lần này sau khi buông ra hắn không cho Triển Du có cơ hội trốn tránh nữa, đôi mắt sâu thẳm khóa lấy cô, hỏi: “Có phải em còn giận tôi vì chuyện lần trước không?”

Triển Du bị vây trong vách xe và lồng ngực hắn, tiến lùi đều không được, không tự nhiên nói: “Anh buông ra.”

Nam Khôn chẳng những không buông mà ngược lại còn tới gần hơn: “Đêm đó không phải tôi tức giận với em hiện giờ, cho nên tôi cũng không cảm thấy có lỗi vì hành vi đêm đó của mình, nhưng nếu trong lòng em vẫn còn vướng mắc chuyện đó thì có thể cho tôi thêm vài đao nữa, ta sẽ không oán hận. Làm vậy cũng không phải bởi vì cảm giác tội lỗi, chỉ bởi vì tôi thích em, hiểu chưa?”

Cho tới bây giờ hắn chưa từng yêu mến ai, cho nên lúc mới bắt đầu hắn cũng không biết cảm giác đó gọi là thích hay là yêu.

Aki dịu dàng động lòng người đã từng khiến cho hắn động lòng, nhưng lại không đủ để làm cho hắn hiểu được tình yêu chân chính giữa nam và nữ, càng không thể làm cho hắn cảm nhận được hai linh hồn ngang hàng nhau giao hòa với nhau lại tuyệt diệu như vậy, cho đến khi Aki biến thành Triển Du rốt cuộc hắn mới cảm nhận được cảm giác tim đập khó kìm giữ được, rốt cuộc mới hiểu rõ cái gì gọi là thích, cái gì gọi là yêu.

Hắn yêu mến tính cách cởi mở phóng khoáng của Triển Du, cũng yêu mến dáng vẻ cẩn thận tỉ mỉ của Triển Du lúc làm việc, tất cả những gì thuộc về Triển Du hắn đều yêu mến. Trong lòng Triển Du có điều cố kị, hắn biết rõ, nhưng cho tới giờ hắn cũng không phải người tự làm mình uất ức, không có khả năng để cho Triển Du tự mình nghĩ thông suốt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận