Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mỗi lần Hứa Đồng Chu về nhà là y như rằng tay xách nách mang đủ thứ. Lúc thì đồ ăn ngon, lúc thì vật dụng gia đình, nhưng phần lớn đều là mua cho mẹ và em gái. Còn với Trình Nặc, cậu lại chẳng biết mua gì cho phải.
Cậu biết thừa cô là tiểu thư thành phố, mắt nhìn cao sang, mấy thứ đồ quê mùa rẻ tiền ở chợ huyện làm sao lọt vào mắt xanh của cô? Mua về lỡ cô không thích thì lại phí phạm, mà quan trọng hơn là cậu sợ nhìn thấy ánh mắt hờ hững của cô. Vì thế, cậu quyết định không mua quà cáp gì cả. Thay vào đó, trừ một phần nhỏ đưa cho mẹ chi tiêu, toàn bộ số tiền mồ hôi nước mắt kiếm được, cậu đều đưa hết cho Trình Nặc. Mặc kệ cô từ chối, cậu cứ dúi vào tay cô, ép cô phải nhận bằng được.
Trong lòng Hứa Đồng Chu lúc ấy vui như mở cờ. Cảm giác được làm một người đàn ông trụ cột, đi làm vất vả kiếm tiền về đưa cho “vợ hiền” cất giữ khiến cậu thấy mình thật oai phong, thật có trách nhiệm.
Hôm nay là thứ Sáu, cậu lại xin nghỉ phép về nhà. Mùa đông vùng núi lạnh cắt da cắt thịt. Lúc cậu về đến nơi thì trời đã khuya khoắt, gần nửa đêm. Tiếng mở cửa lạch cạch đánh thức Vương Quế Chi đang ngủ say. Bà lọ mọ xỏ giày ra xem, thấy con trai về giữa đêm hôm rét mướt thì xót xa vô cùng, vội vàng xuống bếp hâm nóng cơm canh cho cậu.
Hai mẹ con ngồi bên bếp lửa bập bùng, chờ nồi bánh bao nóng lại, rầm rì trò chuyện. “Mẹ, giờ con đi làm kiếm được tiền rồi, chắc cũng đỡ đần được cho mẹ phần nào. Con tính rồi, không đến hai năm đâu, con nhất định sẽ trả hết nợ nần cho nhà mình.” Hứa Đồng Chu vừa xoa đôi bàn tay nứt nẻ vì lạnh, vừa hào hứng nói về dự định tương lai để mẹ yên lòng.
Cuộc sống ở cái thôn này tuy bình yên nhưng cái nghèo cứ đeo bám dai dẳng như đỉa đói. Cậu phải bỏ học từ năm 14, 15 tuổi để về làm ruộng, nhưng thu nhập cả năm của gia đình tính ra chỉ vỏn vẹn hơn 6.000 tệ. Số tiền ấy đừng nói đến chuyện trả nợ, mà lo cho cái ăn cái mặc hàng ngày còn chật vật. Nếu cứ tiếp tục thế này, e là đến lúc bé Đồng Nhạc lên cấp 2 cũng phải nghỉ học mất thôi.
Hứa Đồng Chu thương em gái, không muốn em phải đi vào vết xe đổ của mình. Cậu đã hy sinh tương lai của mình rồi, nên cậu muốn sự hy sinh ấy phải đổi lấy một tương lai tươi sáng hơn cho em.
Vương Quế Chi nghe con nói, gật đầu ra chiều đã hiểu, nhưng trong lòng đau như cắt. Nhìn đứa con trai mới vừa trưởng thành, vai còn chưa đủ rộng đã phải gồng gánh cả gia đình trên vai, người làm mẹ như bà sao có thể không xót xa?
“Ừ, trả hết nợ càng sớm càng tốt con ạ. Rồi còn phải tích cóp ít tiền để cưới vợ nữa chứ, nhà cửa có thêm người mới vui. Mẹ giờ còn sức, cưới về đẻ con mẹ còn trông cháu cho.” Bà nhìn chăm chăm vào làn hơi nước trắng xóa bốc lên từ nồi hấp, giọng nói chứa đựng bao niềm mong mỏi.
Hứa Đồng Chu năm nay mới 19, cái tuổi ở thành phố thì vẫn còn là trẻ con ăn chưa no lo chưa tới, nhưng ở quê thì bạn bè cùng trang lứa đã con bồng con bế đầy nhà rồi. Hồi bà mang thai cậu, bố cậu cũng chỉ mới ngoài đôi mươi. Chỉ cần cậu kiếm được tiền, việc cưới một cô vợ hiền lành, chăm chỉ cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì.
Nghe mẹ nhắc đến chuyện vợ con, Hứa Đồng Chu im lặng một lúc. Cậu không biết phải lấy lý do gì để thoái thác cho hợp lý. “Con chưa nghĩ đến chuyện lấy vợ đâu mẹ ơi. Đợi thêm hai năm nữa, kinh tế ổn định, kiếm được kha khá vốn liếng rồi tính tiếp cũng chưa muộn.”
Cậu muốn kiếm nhiều tiền hơn chút nữa, nhiều hơn chút nữa… Cậu không muốn phải nhắm mắt cưới bừa một cô gái làng bên mà mình chẳng hề có chút tình cảm nào, chỉ để về làm máy đẻ và làm ruộng.
“Con còn định chờ đến bao giờ nữa? Con có biết tuần trước thằng Hứa Quý Quân nó cũng có vợ rồi không? Chẳng lẽ con định chờ đến khi mẹ nhắm mắt xuôi tay mới chịu lấy vợ à?” Vương Quế Chi cằn nhằn, vẻ mặt không vui. Bà mở nắp nồi, gắp mấy chiếc bánh bao nóng hổi ra đĩa, đẩy về phía con trai.
“Hứa Quý Quân cưới vợ á? Hồi nào vậy mẹ?” Hứa Đồng Chu ngạc nhiên, cố tình lảng sang chuyện khác để tránh bị mẹ càm ràm.
Nhà Hứa Quý Quân ở ngay con dốc, cách nhà cậu không xa lắm. Nhà hắn cũng thuộc diện hộ nghèo “bền vững” trong thôn. Nghèo rớt mồng tơi mà hắn lại nát rượu, hễ uống say vào là chửi trời chửi đất, than thân trách phận. Thỉnh thoảng còn mượn rượu làm càn, gây gổ đánh nhau. Hắn sắp 30 tuổi đầu rồi mà vẫn ế chỏng chơ. Gia đình hắn vẫn luôn tích cóp từng đồng để mua cho hắn một cô vợ về nối dõi tông đường. Cậu mới đi làm có một tuần không về mà hắn đã kết hôn rồi sao? Nhanh vậy?
Vương Quế Chi đi lại trong bếp, lấy bát thức ăn thừa trong tủ ra hâm nóng lại, mang ra bàn. “Cưới xin gì đâu con ơi. Mới mua về hai ngày trước đấy. Mấy hôm nay bên đó ồn ào náo nhiệt lắm, chắc là đang ‘dạy vợ’. Chắc cũng tốn kém không ít tiền đâu.”
Bà nói mập mờ, dùng từ “mua” và “dạy vợ” nhẹ tênh như chuyện thường ngày ở huyện, nhưng Hứa Đồng Chu vừa nghe đã hiểu ngay vấn đề. Cậu im lặng, không đáp lời, trong lòng dâng lên muôn vàn suy nghĩ ngổn ngang…
Cậu ăn qua loa vài miếng cho mẹ vui rồi giục bà đi nghỉ sớm. Một mình Hứa Đồng Chu ngồi thẫn thờ trong bếp tối om một lúc lâu mới đứng dậy.
Những ngày làm việc quần quật ở công trường khiến cơ thể cậu rã rời. Trước khi về, cậu đã tranh thủ tắm rửa sạch sẽ ở nhà tắm tập thể, nhưng đi đường gặp mưa phùn nên quần áo và tóc tai vẫn hơi ẩm ướt, dính bết vào người khó chịu.
Cậu hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm đẩy cửa phòng Trình Nặc. Cửa đã khóa trái từ bên trong. Nhưng cậu đã lường trước việc này, lần trước đi cậu đã lén cầm theo chìa khóa dự phòng. Đây là loại ổ khóa tròn kiểu cũ, chỉ cần bấm chốt là khóa, có chìa là mở được ngay.
Tiếng “cạch” khẽ vang lên, cửa mở. Cậu rón rén bước vào, cố gắng không gây ra tiếng động. Cô gái nhỏ đang nằm nghiêng trên giường, ngủ say sưa, hơi thở đều đều.
Căn phòng ngập tràn mùi hương quen thuộc của cô. Từ khi cô chuyển đến đây, mùi thơm cơ thể cô, mùi dầu gội, sữa tắm của cô đã thấm vào từng đồ vật, từng ngóc ngách, tạo nên một bầu không khí mê hoặc khiến cậu say đắm.
Cậu nhẹ nhàng tiến đến bên mép giường, ngắm nhìn khuôn mặt thanh tú của cô dưới ánh trăng mờ ảo. Cậu vươn tay, chạm nhẹ vào những ngón tay thon dài của cô đang buông lơi trên chăn.
“Chị ơi… Em về rồi đây.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận