Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mưa đã tạnh từ sáng sớm, để lại những vũng nước lấp lánh dưới ánh nắng nhạt. Ngôn Trăn đứng trước cửa sổ phòng khách, tay cầm cốc cà phê còn bốc hơi, mắt lơ đãng nhìn ra khu vườn nhỏ của biệt thự Bán Sơn. Những cành cây ướt át khẽ đung đưa trong gió, như đang kể lại câu chuyện của cơn mưa đêm qua. Cô khẽ nhấp một ngụm cà phê, cảm nhận vị đắng dịu lan trên đầu lưỡi, rồi quay đầu nhìn Trần Hoài Tự đang ngồi trên sofa, lật xem một tập tài liệu dày cộp.

“Anh không mệt à?” Ngôn Trăn bước tới, đặt cốc cà phê xuống bàn, ngồi phịch xuống bên cạnh anh. “Mới sáng sớm đã làm việc, hôm nay là cuối tuần đấy.”

Trần Hoài Tự khép tài liệu lại, ánh mắt lướt qua gương mặt cô, khóe môi khẽ cong lên. “Thói quen rồi. Với lại, nếu không xử lý sớm, tuần sau sẽ bận hơn.”

Cô hừ nhẹ, tựa đầu vào vai anh, giọng mang chút làm nũng: “Vậy ít nhất cũng dành chút thời gian cho em chứ? Hôm nay em muốn đi đâu đó, ở nhà mãi chán lắm.”

Anh nghiêng đầu, hơi thở ấm áp phả vào má cô. “Muốn đi đâu?”

Ngôn Trăn suy nghĩ một lúc, mắt sáng lên. “Hay là đi công viên giải trí? Lâu lắm rồi em không đi, nghe nói công viên mới mở ở ngoại ô có mấy trò chơi kích thích lắm!”

Trần Hoài Tự nhíu mày, vẻ mặt thoáng do dự. “Công viên giải trí? Em chắc chứ? Lần trước em chơi tàu lượn siêu tốc, xuống xe mặt trắng bệch, còn nói không bao giờ chơi nữa.”

Cô phồng má, lườm anh. “Lần đó là tại anh chọn cái tàu lượn kinh khủng nhất! Lần này em sẽ chơi mấy trò nhẹ nhàng hơn, được chưa? Với lại, có anh đi cùng, em không sợ.”

Anh bật cười, đưa tay xoa đầu cô. “Được, nghe em. Nhưng nếu em lại sợ, đừng trách anh không nhắc trước.”

Công viên giải trí nằm ở vùng ngoại ô, cách trung tâm thành phố hơn một giờ lái xe. Khi hai người đến nơi, mặt trời đã lên cao, ánh sáng rực rỡ chiếu lên những vòng đu quay và tàu lượn lấp lánh. Không khí tràn ngập tiếng cười nói, tiếng nhạc vui tươi và cả tiếng hét phấn khích từ những trò chơi mạo hiểm. Ngôn Trăn nắm tay Trần Hoài Tự, kéo anh đi qua cổng chính, ánh mắt lấp lánh như một đứa trẻ.

“Chúng ta chơi cái gì trước đây?” Cô chỉ tay về phía một khu vực đầy màu sắc, nơi có những gian hàng trò chơi và vòng đu quay khổng lồ. “Hay là thử bắn súng lấy gấu bông? Em thấy trên mạng bảo gian hàng đó dễ thắng lắm!”

Trần Hoài Tự nhìn theo hướng cô chỉ, khẽ gật đầu. “Được, nhưng em chắc tay mình đủ chuẩn không? Lần trước chơi ném vòng, em làm rơi cả vòng xuống đất.”

Ngôn Trăn đỏ mặt, đấm nhẹ vào vai anh. “Anh cứ nhắc chuyện cũ mãi! Lần này em sẽ cho anh thấy tài năng tiềm ẩn của em!”

Tại gian hàng bắn súng, Ngôn Trăn hào hứng cầm khẩu súng nhựa, nhắm vào những mục tiêu di động. Cô bắn liên tiếp mấy phát, nhưng không phát nào trúng. Cô cau mày, quay sang Trần Hoài Tự với ánh mắt cầu cứu. “Sao khó thế này? Anh thử đi!”

Anh nhận lấy khẩu súng từ tay cô, tư thế thoải mái nhưng chuẩn xác. Chỉ trong vài giây, anh bắn hạ ba mục tiêu liên tiếp, khiến người quản gian hàng phải tròn mắt kinh ngạc. Ngôn Trăn vỗ tay reo hò, ôm lấy cánh tay anh. “Anh giỏi quá! Chọn con gấu bông kia đi, con màu hồng to nhất!”

Trần Hoài Tự nhận con gấu bông từ tay người quản gian hàng, đưa cho cô. “Cầm cẩn thận, đừng làm rơi như lần trước.”

Cô ôm chặt con gấu, cười tươi. “Lần này em sẽ giữ nó như bảo bối!”

Sau vài trò chơi nhẹ nhàng, Ngôn Trăn bất ngờ chỉ tay về phía một tòa tháp rơi tự do ở phía xa. “Cái đó trông thú vị đấy! Chơi thử không?”

Trần Hoài Tự nhìn theo, vẻ mặt thoáng nghi ngờ. “Em chắc chứ? Cái đó không nhẹ nhàng đâu.”

“Chắc mà!” Cô kéo tay anh, giọng đầy tự tin. “Có anh ở bên, em không sợ!”

Khi hai người ngồi vào ghế của trò chơi, Ngôn Trăn bắt đầu cảm nhận được chút căng thẳng. Ghế được nâng từ từ lên cao, toàn cảnh công viên hiện ra trước mắt, nhưng độ cao khiến tim cô đập thình thịch. Cô nắm chặt tay Trần Hoài Tự, giọng run run. “Anh… trò này cao hơn em tưởng…”

Anh siết nhẹ tay cô, giọng trầm ổn. “Nếu sợ thì nhắm mắt lại, anh ở đây.”

Ngay khi cô định nhắm mắt, tháp bất ngờ rơi tự do. Tiếng hét của Ngôn Trăn vang vọng, hòa lẫn với tiếng gió ù ù bên tai. Khi trò chơi kết thúc, cô thở hổn hển, tóc tai rối bù, nhưng mắt lại sáng rực. “Vừa sợ vừa thích! Chơi lại lần nữa đi!”

Trần Hoài Tự bật cười, lắc đầu. “Không, đủ rồi. Chơi tiếp anh sợ em ngất thật đấy.”

Buổi chiều, hai người ngồi nghỉ trên một băng ghế gần hồ nước trong công viên. Ngôn Trăn ôm con gấu bông, tựa đầu vào vai Trần Hoài Tự, tay cầm que kem đang tan chảy. “Hôm nay vui thật đấy. Lâu lắm rồi em không được thư giãn thế này.”

Anh nhìn cô, ánh mắt dịu dàng. “Vậy sau này anh sẽ thường xuyên đưa em đi chơi, miễn là em không sợ tàu lượn nữa.”

Cô cười, cắn một miếng kem. “Có anh thì em chẳng sợ gì hết.”

Mặt trời dần lặn, ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả công viên. Ngôn Trăn ngẩng đầu, nhìn Trần Hoài Tự. “Anh này, em nghĩ mình thật may mắn khi có anh.”

Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô. “Anh mới là người may mắn.”

Trong khoảnh khắc ấy, giữa tiếng cười nói và ánh sáng rực rỡ của công viên, họ cảm nhận được một hạnh phúc giản dị, như thể cả thế giới chỉ còn lại hai người.

Bình luận (0)

Để lại bình luận