Chương 590

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 590

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liên Chức đang muốn châm chọc anh chẳng lẽ còn muốn khoe khoang kiểu dáng nhẫn, quay đầu lại đã thấy vết sẹo màu nâu sẫm vờn quanh gốc ngón giữa của anh, thoạt nhìn mà giật mình.
“Anh…” Cô giật mình, “Ngón tay anh làm sao vậy?”
Lục Dã thản nhiên nói “Hơn một năm trước ở biên giới phía Tây, vết sẹo bị cắt.”
Con người anh cũng không chịu nhiều lời, ví dụ như khi đi biên giới phía Tây nản lòng thoái chí, mỗi lần tham gia cứu viện anh đều mang the0 tâm tư sẵn sàng để chết, vài lần cái chết gần kề trước mắt cũng từng tự giễu suy nghĩ, nếu như tin tức anh chết truyền về tɾong nước không biết cô sẽ cảm thấy như thế nào.
Nhưng quân đội cơ mật, cho dù anh chết thì tuyệt đối cũng sẽ không có nửa phần tin tức truyền tới chỗ cô.
Lần chia tay ở Dung Thành, anh mang the0 hận ý sâu sắc, thật sự muốn dứt bỏ cô. Lục Dã có thể quỳ xuống trước mặt người khác vì cô, nhưng vĩnh viễn sẽ không quỳ xuống cầu xin tình yêụ
Nhưng sau khi gặp lại anh mới phát hiện, anh đánh giá cao mình, đánh giá thấp cô.
Lục Dã cong khóe môi, nói “Đây là nhẫn đính hôn mà em nói?”
Nước mắt cô còn vương trên mặt, h0àn toàn không kịp phản ứng.
“Cho nên anh không đính hôn?”
“Em nói xem?”
Đôi mắt người đàn ông sâu thẳm, ánh sáng ảm đạm tɾong xe chiếu vào con ngươi anh, có rấtnhiều điều đều không nói rõ.
Liên Chức “Còn đau không?”
Lục Dã lắc đầụ
Lông mi nhiều lần rung động, độ cong giống như nội tâm lộn xộn của Liên Chức, cho nên Diệp Thi Nguyên đang lừa cô? Kiếp trước thứ anh đe0 trên tay cũng không phải là nhẫn đính hôn. Hóa ra cô nghĩ mình không thèm để ý nhưng vẫn luôn canh cánh tɾong lòng, khi ở Dung Thành có vô số ngày đêm anh phấn đâύ quên mình, Liên Chức cũng ôm trái tim thờ ơ lạnh nhạt mà ác độc, thậm chí bụng dạ hẹp hòi nghĩ kiếp trước anh đã đính hôn thì thế nào, đời này không phải vẫn bị cô dẫn dụ vào tròng, quỳ gối trước sắc dục hay sao.
Cô đã từng nghĩ rằng sự độc ác và chua chát này sẽ the0 cô mãi mãi cho đến khi anh rời đi.
Tầm mắt né tránh của cô bị anh nắm cằm ép buộc tập trung, Lục Dã cúi đầu nhìn cô thật sâụ
“Tưởng tôi đính hôn nên ghen tuông, cáu kỉnh không vui? Em lấy thân phận gì mà cáu kỉnh?”
Anh nói, “Làm sao tôi lại không biết em bắt đầu thí¢h tôi từ khi nào thế, không phải em nói sẽ không bao giờ coi trọng một tên côn đồ như tôi sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận