Chương 600

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 600

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phần mờ mịt và hoảng hốt này sau khi đụng phải Liên Chức đang thờ ơ lạnh nhạt, tɾong nháy mắt thiêu đốt thành thù hận.
Trầm Kỳ Dương lại nói “Nếu như dì Tư thí¢h Trầm Hi, cũng đừng nói bóng gió người khác, chỉ cần trả lại phí nuôi dưỡng cho Trầm gia hơn hai mươi năm nay, tôi lập tức gọi luật sư để cô ta làm con thừa tự cho dì, đổi họ Quách, để chăm sóc tuổi gìa cho dì không tốt sao?”
Hai ͼhân anh mở rộng, nhưng một đôi mắt lạnh lùng âm trầm lại khiến cho người ta nửa câu cũng không phản bác được.
Giờ phút này Liên Chức cũng không khỏi vỗ tay khen hay, bình thường chỉ biết người đàn ông này miệng độc, không nghĩ tới khả năng công kích cũng không kém cạnh, mắng người ta chỉ biết oán trời oán đất.
Cô vui vẻ nghĩ như vậy, đột nhiên ánh mắt người đàn ông vừa chuyển, con ngươi hài hước cứ như vậy đụng phải cô.
Giống như nhìn thấu suy nghĩ tɾong lòng cô.
Liên Chức lại cười giả tạo.
“Cậu là đồ thiếu giáo dưỡng, h0àn toàn đang nguyền rủa tôi ” Quách Lam nói, “Chị dâu, đây chính là con trai ngoan của chị saonan”
“Được rồi ”
Bà cụ đột nhiên nhìn qua, sắc mặt không giận mà uy khiến cho người ta nhìn thấy không hiểu sao lại sợ hãi.
Bà cụ nói nếu như tới chúc mừng sinh nhật bà thì đừng chưa tới ngày đã tổn thương hòa khí của mình, nói xong lại trách cứ Trầm Kỳ Dương vài câụ Nhưng tɾong lời nói của bà cụ không ai không nghe ra ý bao che, dựa the0 tính tình trước kia của bà ta đã sớm đóng cửa rời đi.
Chỉ là trò hay còn ở phía saụ
Sau đó tiếp tục nghỉ ngơi, bà cụ xua tay bảo tất cả mọi người bên cạnh ra ngoài, chỉ để lại Trầm Kỳ Dương.
“Trước kia con đối với Trầm Hi cũng không đến mức dùng lời nói lạnh nhạt như thế, là cô ta chọc giận con ở đâu?”
Bà cụ nhìn ra hai mẹ con đều cư xử không thí¢h hợp, phát hiện ra điều gì.
Trầm Kỳ Dương đương nhiên không có khả năng nói cho bà ngoại biết.
“Không có việc gì, bà ngoại suy nghĩ nhiều rồi.”
Buổi tối sau khi cơm nước xong, Trầm Hi kéo Quách Lam vào phòng trà không người, khoá cửa lại.
Trầm Hi hoảng hốt.
“Dì à, con cảm thấy như vậy không được, ngày mai chính là bà ngoại sinh nhật, hay là dì để cho con trở về đi?”
Quách Lam cười lạnh một tiếng, gõ vào trán cô ta mắng cô ta ngốc.
“Người khác đã sắp cưỡi lên đầu con diễu võ dương oai, con còn ở đây lớn phát từ bi, con nhìn xem con không còn ở Trầm gia nhưng hôm nay còn có ai nhớ con không.”
Bà ta nói, “Giả không thể thành thật, tiện nhân kia ngay cả cha nuôi dạy nó mấy chục năm cũng dám hãm hại, nói dối hết trò này đến trò khác, ai biết mấy câu kia của nó câu nào là thật câu nào là giả, không chừng là giả mạo.”
Lần này đến trang viên suối nước nóng, Quách Lam tự nhiên cũng dẫn the0 Cao Kiến Bình, thần không biết quỷ không hay sắp xếp cho hắn ta vào ở.
Ngày mai ngoại trừ hậu bối Lương gia còn có một số bạn bè thân thiết, bà ta muốn Lương Vân Như bị đóng đinh trên cột sỉ nhục, vĩnh viễn không bước xuống được.
Trầm Hi “Nhưng mànan”
Quách Lam nói, “Dì không trông cậy vào con giúp dì cái gì, nhưng nếu con dám làm loạn thì đêm nay dì lập tức cho con cút.”
Quách Lam nói xong lập tức rời đi.
Sau lưng Trầm Hi hờ hững lau nước mắt, nào còn nửa phần kinh hoảng.
Chiêu mượn dao giết người này vẫn là học từ Liên Chức, vị dì Tứ này thật đúng là quá đáng yêụ
Dù cho nhìn thấy hôm nay mẹ Trầm khác thường, Trầm Hi vẫn quy tất cả những thứ này cho Liên Chức giật dây, chỉ cần cô không còn ở Trầm gia. Mẹ Trầm sớm muộn gì cũng có thể nhớ lại tình nghĩa mẹ con mấy chục năm của bọn họ.
Cô ta vẫn là con gái duy nhất của Trầm gia.
Ngoài cửa sổ tuyết lớn rơi dày đặc, tɾong phòng lại ấm áp yên bình, như chính tâm tình của Trầm Hi.
Ai ngờ sau khi cô ta trở lại phòng, lại phát hiện bình Thanh Hoa Vạn Thọ mang đến cho bà ngoại Lương đã vỡ nát.

Bình luận (0)

Để lại bình luận