Chương 602

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 602

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chỉ là những lời như vậy không cần phải nói với trẻ con.
Trầm Tịnh nói “Em thấy bà Lương khen không dứt miệng, đoán chừng là đang tìm chị dâu cho anh trai.”
Liên Chức thiếu chút nữa đã nghẹn họng, trẻ con hiện tại đều trưởng thành sớm như vậy sao, mới mười tuổi đã hiểu rõ ràng đạo lý đối nhân xử thế.
“Này Tịnh Tịnh, em không thí¢h chị gái kia?”
“Không, chưa nói tới thí¢h hay không.” Trầm Tịnh nói, “Chỉ là em cảm thấy anh trai sẽ không thí¢h chị ấy, nếu không lúc trước bác gái giúp anh ấy hẹn người ta nhiều như vậy, đã sớm thành rồi.”
Liên Chức yên lặng chửi thề, Trầm Kỳ Dương đầy bụng tâm nhãn tính kế ai có thể đâύ nổi, ai gả vào Trầm gia là người đó xui xẻo.
Quả nhiên không thể nói xấu người khác, lúc Liên Chức trở về vòng qua hành lang dài, cô nhìn thấy anh ở quán trà.
Bà ngoại Lương, mẹ Trầm và người của Tiêu gia cũng ở đây, đây không phải là trường hợp mình vừa nói sao.
Không biết là bà cụ uy hiếp như thế nào, dù sao Trầm Kỳ Dương cũng quy củ ngồi ở trên ghế, hai ͼhân lười nhác tùy ý vắt ngang, nhưng anh cúi mặt, lớn khái không có một câu nào lọt vào tai.
Tịnh Tịnh đang muốn nói chuyện, Liên Chức thấy thế che miệng cô bé, đang muốn kéo ra ngoài.
Nhưng Trầm Kỳ Dương vừa ngước mắt đã nhìn thấy hai người bọn họ.
“Trầm Tịnhnan”
Nếu bị phát hiện, Liên Chức dứt khoát hào phóng dắt the0 Tịnh Tịnh đi vào.
Giọng điệu Trầm Kỳ Dương nhãn nhã “Nhìn thấy anh trai, trốn cái gì mà trốn?”
Lời này của anh tuy đang nói với Tịnh Tịnh, nhưng đôi con ngươi đen nhánh u ám lại nhìn thẳng vào Liên Chức, giống như đang tính sổ với cô.
Tiêu phu nhân khen Liên Chức lớn lên thật xinh đẹp, quả nhiên gen tốt đều quy tụ ở Trầm gia bọn họ.
Bà ngoại Lương cười đến nỗi không ngậm miệng lại được, lại nói Trăn Trăn nhà bà cũng là cô gái cao nhã thanh khiết.
Tiêu Trăn Trăn và Liên Chức không kém nhau bao nhiêu, sau khi giới thiệu mới phát hiện họ đều tốt nghiệp lớn học khoa chính quy, sau đó ra nước ngoài the0 đuổi thiết kế thời trang.
Người Tiêu gia truyền thống, kiên trì đời sau phải học khoa chính quy ở tɾong nước, Tiêu Trăn Trăn bắt đầu nói, Liên Chức lập tức hàn huyên với cô.
Liên Chức nhìn cô gái trang điểm tinh xảo, vừa trưởng thành lại vừa khéo đưa đẩy, ở chung rấtthoải mái.
Nhưng nhân vật chính của cuộc gặp gỡ này cũng không phải cô, Liên Chức hàn huyên vài câu lập tức lấy cớ rời đi, nhưng vừa mới đứng dậy, Trầm Kỳ Dương đã khoác cánh tay lên vai cô, thờ ơ nói.
“Vừa vặn, tôi và chị có chút chuyện muốn nói, xin lỗi các vị.”
“Khi nào thì chúng tanan”
Cô ngược lại nhìn anh, mặt mày Trầm Kỳ Dương hơi trầm xuống, anh dùng âm lượng chỉ có hai người nghe được, hô hấp ấm áp lướt qua gò má cô.
“Không muốn mảnh đất Giang Nam kia?”
Phảng phất như bánh từ trên trời rơi xuống, Liên Chức nhất thời mở to hai mắt.
Cô cứ như vậy nửa bị uy hiếp nửa bị dụ dỗ kéo ra ngoài cửa, bàn tay to của người đàn ông đã từ bả vai cô trượt xuống cánh tay, dùng sức một chút lập tức dẫn cô ra ngoài.
Tiêu phu nhân cười nói “Hai chị em nhà này tình cảm thật tốt.”
Thằng nhóc hư đốn này.
Bà ngoại Lương tự nhiên nhìn ra được anh đang kiếm cớ, nhưng cũng cười nói.
“Cũng không phải, rốt cuộc vẫn là song sinh.”
Tiêu Trăn Trăn không bài xích liên hôn, ngược lại nếu như có thể giúp Tiêu gia củng cố địa vị của mình, cô tự nhiên muốn chọn người ưu tú nhất.
Muốn giải quyết vị Trầm lớn thiếu gia này, tất nhiên phải giải quyết chị gái anh trước.
“Mảnh đất anh vừa nói kia, có muốn nói tỉ mỉ chút không?”
Trong hành lang, một đôi mắt hoa đào lấp lánh hiện ra ánh sáng. Tuy rằng cô nhắc nhở chính mình không thể quá mức tham lam đánh chủ ý lên Trầm gia, miễn cho hậu hoạ về saụ Nhưng Trầm Kỳ Dương đã dâng miếng thịt mỡ bên miệng cô, nếu không ăn thì ai có thể nhịn?

Bình luận (0)

Để lại bình luận