Chương 609

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 609

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trầm Hi mượn cơ hội tặng món quà của mình cho bà cụ, chỉ nói là Đấu Thải Vân Long Văn cô ta thí¢h nhất.
“Có tâm rồi.”
Lúc này bà ngoại Lương tự nhiên không có khả năng lộ mặt, nhưng bà nhìn sắc mặt mẹ Trầm, dường như khi có Trầm Hi ở đây ngay cả liếc mắt con gái bà cũng chưa từng cho cô ta.
Cho dù Kỳ Dương nhiều lần cam đoan nói không có việc gì xảy ra, nhưng bà rõ ràng vẫn cảm giác không thí¢h hợp.
Quách Lam nói “Ơ, bộ bình dẹp hai tai này không phải là từ năm Càn Long chứ, Hi Hi cũng tốn kém rồi.”
Trầm Hi nhếch môi cười nhạt, Quách Lam lại nói, “Nói ra thì dường như mẹ thương Tư Á hơn một chút, không biết Tư Á tặng cái gì để dì Tư mở mang tầm mắt đây.”
Bà ta nói chuyện luôn luôn mang the0 một họng đầy thuốc súng.
Hai cháu gái Lương gia bên cạnh đều liếc nhau, bà cụ nói “Bọn nhỏ vài ngày trước đã đến bầu bạn, đưa cái này đưa cái kia tôi đều từ chối hết, đã sống gần hết đời người rồi làm gì còn vật quý báu gì chưa từng đe0 chưa từng mặc qua.”
Bà cụ nắm tay Liên Chức, “Huống chi Á Á có thể trở về, chính là món quà to lớn nhất đối với bà.”
Thiên vị cũng sắp lên trời rồi.
Quách Lam nhìn chồng mình, ông ngồi bên cạnh ôn hòa cười cười nửa câu cũng không nói. Người bên ngoài đều nói tâm tư bà ta hẹp hòi không dễ ở chung, nhưng nếu như không phải chồng bà ta không có chí lớn không biết tranh thủ, bà ta cũng sẽ không như vậy.
Bà ta nói “Tư Á có thể trở về tự nhiên là phúc của Trầm gia, chỉ là con cảm thấy nên cảm tạ rấtnhiều người, ví dụ như cha nuôi mẹ nuôi trước kia của Á Á.”
Quách Lam nhìn Liên Chức một cái.
Lại thấy cô cười nhạt, cho dù nhắc tới người quen cũng không hoảng loạn.
“Hả?”
Bà ngoại Lương nhìn mẹ Trầm.
Lúc trước nhắc tới chuyện cha mẹ nuôi của Liên Chức, mẹ Trầm chỉ nói hai người đã qua đời.
Mẹ Trầm cũng thu liễm ý cười, không biết bà ta lại muốn làm trò gì.
Quách Lam nói “Nhắc tới cũng trùng hợp, lần này con tới thủ đô ngẫu nhiên vì tai nạn xe cộ mới đụng phải một người, vừa đi sâu trò chuyện mới phát hiện là cha nuôi của Tư Á, người nọ tỏ vẻ đã một năm không gặp con gái nên rấtnhớ Tư Á, lần này con lập tức tự chủ trương mang ông ta the0, Tư Á có muốn gặp cha nuôi hay không?”
Đại khái chưa từng nghe nói về người như vậy, ánh mắt mọi người đều chuyển tới Liên Chức.
Ngoại trừ ban đầu tặng lễ bên ngoài, Trầm Hi cũng chưa từng xen vào nửa câu nào, giờ phút này cô ta đã h0àn toàn tách mình ra, lạnh nhạt nhìn một màn khôi hài này.
Môi Liên Chức trắng bệch, Quách Lam nhìn cô như vậy, ý cười càng đậm hơn.
Sắc mặt mẹ Trầm không lo không vội “Em dâu, sinh nhật mẹ em gọi người khác tới làm gì.”
Bà từng hỏi riêng về gia đình Liên Chức tɾong quá khứ.
Nhưng cô không muốn nhiều lời mẹ Trầm cũng không hỏi nhiều, hôm nay thấy con gái không ổn tự nhiên cũng không cho người gây sự sắc mặt tốt.
Quách Lam “Chị dâu, đây đâu phải là người không liên quannan”
Lời này còn chưa nói xong, đã thấy Lương Doãn Hằng vội vàng đi tới, gọi chú Tư Lương gia đi.
Sắc mặt đối phương rõ ràng không đúng.
Bà ngoại Lương “Đã xảy ra chuyện gì?”
“Không có việc gì.” Lương Doãn Hằng vẫn cười nhạt, chỉ nói đi xử lý chút chuyện nhỏ. Bà ngoại Lương gõ gậy lên mặt đất “Một hai đều muốn giấu diếm bà g͙ià này đúng không?”
Khi bà cụ không cười trông sẽ vô cùng uy nghiêm, Lương Doãn Hằng thầm nghĩ việc này sớm muộn gì cũng không giấu được, đành phải nói ra tình hình thực tế.
Anh ta nói vừa rồi có người bắt gặp nữ giúp việc quần áo xộc xệch khóc sướt mướt ở trên hành lang, vừa hỏi mới biết được có một vị ở tɾong phòng khách có ý đồ cưỡng hiếp cô ấy, là cô ấy dùng hết toàn lực mới có thể chạy ra.
Hiện tại người bên ngoài đều truyền tin khắp nơi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận