Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai người vừa nói vừa cười đi tới ven đường, Ứng Trừ vươn tay vẫy vẫy, xe dừng lại, trợ lý xuống xe mở cửa cho các cô, hai người ngồi lên, rời đi rất nhanh.
Trong bóng đêm, một chiếc xe đang vững vàng chạy nhanh, sau khi lái vào đoạn đường nào đó, tốc độ đột nhiên chậm lại.
“ Sao nhiều người như vậy? Tắc đường muốn chết. ” Mạc Trình ngồi ở ghế lái phụ, nhìn ra ngoài,” Đêm nay có tổ chức gì sao? “
Tài xế giải thích: ” Gần đây có một sân vận động, hai ba ngày nay có buổi biểu diễn, nhìn lượng người đêm nay đông như này, lại đều là cô gái trẻ tuổi, hẳn là tới xem ca nhạc rồi. “
Mạc Trình lẩm bẩm: ” Sớm biết chúng ta đổi đường khác là tốt rồi, như này phải tắc đến ngày tháng năm nào…”
Trần Hoài Tự ngồi ở hàng ghế sau một tay chống đầu, tựa vào cửa sổ xe, cụp mắt lướt máy tính bảng trên đùi, thần sắc có chút mệt mỏi.
Ánh đèn sặc sỡ bên ngoài chiếu lên cửa sổ xe, lóe ra sắc thái mê ly.
Lần này Trần Hoài Tự tự mình dẫn đội, đi công tác tập thể với nòng cốt của Hoà Hạ, bận rộn hơn nửa tuần, nơi ở nhiều nhất ngoại trừ khách sạn chính là địa điểm làm việc, ngay cả thị trưởng Z cũng chưa kịp nhìn kỹ. Hôm nay khó có cơ hội không cần tăng ca, một đám người trở về khách sạn nghỉ ngơi, đang trên đường trở về, liền bắt đầu ầm ĩ muốn đi ăn bữa khuya nổi tiếng nhất thành phố Z.
Mạc Trình giơ điện thoại, mở loa ngoài, đưa đến ghế sau.
“ Sếp tổng, tối nay mọi người đi ăn khuya, anh có muôn đi không? “
Trần Hoài Tự làm ông chủ, đương nhiên là phải khao nhân viên, vì vậy gật đầu: ” Ăn nhiệt tình, tối nay tôi mời mọi người. ”
Đầu bên kia điện thoại phát ra tiếng hoan hô kịch liệt, mọi người bắt đầu nhao nhao tính toán đêm nay phải tàn nhẫn làm thịt Trần Hoài Tự như thế nào.
Cúp điện thoại, xe vừa vặn dừng lại. Khoảng thời gian chờ đèn đỏ, giống như là tâm linh tương thông, anh ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trên đường cái đối diện đỗ một chiếc xe bảo mẫu màu đen, hai cô gái trẻ tuổi đứng ở bên đường, trên đầu còn đeo băng đô phát sáng của buổi biểu diễn, một trước một sau đùa giỡn chui vào trong xe.
Anh có chút giật mình.
Tuy rằng chỉ thoáng qua trong chớp mắt, nhưng hình như anh vừa thấy Ngôn Trăn.
“ Sao có thể. “
Trần Hoài Tự buông máy tính bảng xuống, nhắm mắt dựa về phía sau, nhẹ nhàng nhéo mi tâm.
Em ấy sao có thể xuất hiện ở chỗ này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận