Chương 610

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 610

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sắc mặt mẹ Trầm lập tức trắng bệch.
Việc này phát sinh ở trang viên suối nước nóng của Trầm gia, không thể nghi ngờ là đả kích lớn nhất đối với thanh danh của chủ nhân.
“Hoang đường ”
Bà ngoại Lương trầm giọng nói, “Việc này mấy người các con tính gạt bà gìa này xử lý như thế nào, nếu như che giấu đi, người khác sẽ chỉ nói cô của con bất hoà với Trầm gia.”
Mặt Lương Doãn Hằng lộ vẻ khó xử, thật sự là do Trầm Kỳ Dương vừa mới xuống dưới ͼhân núi đón khách, anh ta lại muốn tạm thời giấu diếm bà cụ một chút.
Một người khác đương nhiên xử lý thế nào cũng không đúng.
Bà cụ nói “Trói người lại trước mặt sau đó báo cảnh sát, mặc kệ là trọc quý hay quyền quý, dám làm ra chuyện như vậy thì cũng phải dám chịu đựng người khác đâm vào xương sống.”
Quách Lam thiếu chút nữa nhịn không được bật cười.
Mẹ Trầm kết giao đều là bạn bè gì đó, cả ngày tự xưng là phẩm hạnh cao thượng, gia phong tốt. Kết quả lại phát sinh loại chuyện mất mặt này trên địa bàn nhà mình.
Quả nhiên hôm nay là một ngày tốt lành, nghĩ đến mấy chuyện vui nối gót tới, tâm tình bà ta chưa bao giờ thoải mái như hôm nay.
Nhưng chờ mấy người hầu áp giải người đến trước mặt, bà ta nhất thời cười không nổi.
Đâu chỉ có bà ta, Trầm Hi cũng nhất thời cứng đờ.
Chỉ thấy người trên mặt đất không phải Cao Kiến Bình thì là ai.
Cao Kiến Bình say khướt ngồi phịch trên mặt đất như thể bùn nhão say sưa tɾong tửu sắc.
Cho dù bị mấy người hầu đè chặt thì hắn ta cũng đang giãy dụa, thấy giãy dụa không có hiệu quả lại tiện đà chửi ầm lên, sự hiền lành ngụy trang trước mặt Quách Lam không còn sót lại chút gì.
Mùi rượu kia khiến bà ngoại Lương và mẹ Trầm nhíu mày.
“Vị khách nhân này nhìn lạ mặt, là của nhà ai?”
Quản gia thấp giọng nói ông đã kiểm tra danh sách, trước mắt vẫn chưa điều tra rõ nơi đến.
Bà ngoại Lương cười lạnh, “Vậy điều tra camera the0 dõi, xem lần lượt từng cái, một người sống sờ sờ như vậy chẳng lẽ còn tìm không ra?”
Quả nhiên là người nhà Lương gia, khẩu khí nói chuyện chấn̵ động khiến mọi người tɾong phòng á khẩu không trả lời được.
Người hầu vốn định đóng cửa phòng ngoài và phòng tɾong lại, bà ngoại Lương lại tỏ vẻ trực tiếp mở ra, có gì mà không thể để cho người khác nhìn thấy.
Trái tim Quách Lam run rẩy, oán khí của bà ta dâng lên, hận không thể xé nát tên vô lại trước mặt này.
Tính toán cẩn thận, đều bị đồ phân chuột này làm hỏng. Quả nhiên người này không đáng tin cậy.
Vừa rồi bà ta còn vênh váo tự đắc giờ khắc này đã biến thành kinh hoảng, bà ta thậm chí đã không để ý tới việc cần tìm Liên Chức, chỉ cần nghĩ đến cảnh bà cụ trách cứ, bà ta lập tức không dám tưởng tượng vì sợ.
“Thưa mẹ, A Lâm ở bên ngoài cũng không biết đang làm cái gì, con đi ra ngoài xem một chút.”
Bà ngoại Lương liếc nhìn bà ta một cái, còn chưa nói gì.
“Tứ phu nhân, Lương tứ phu nhân, bà mau nói cho mấy tên ngốc này buông tôi ra ”
Cao Kiến Bình lảo đảo đứng lên muốn kéo tay bà ta, lại bị ấn chết trên mặt đất, “Là bà nói muốn chiêu đãi tôi đàng h0àng mà, bà nhìn bọn họnan”
Lời còn chưa nói xong thì hắn ta đã nấc một cái toàn mùi rượụ
“Là bà muốn dẫn tôi tới tìm Liên Chức, dẫn tôi tới nhận con gái, muốn cho tôi sống tốt…”
Hắn ta vừa nói ra lời này, Quách Lam nhất thời trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích.
Đừng nói mấy đứa cháu gái, ngay cả chính mấy người chị dâu em chồng đều quay đầu nhìn lại, ánh mắt kia giống như đang thả bà ta vào tɾong chảo dầu sôi.
Bà ngoại Lương chợt nhìn về phía bà ta “Là con dẫn đối phương tới?”
“Không phải, không phải con…”
“Hôm nay là ngày gì cô không biết?”
Bà cụ nói, “Hay là cô muốn bà g͙ià này ngay cả sinh nhật cũng không yên ổn ”
Mấy đứa con trai con dâu đều tiến lên an ủi bà, chỉ sợ bà cụ tức giận.

Bình luận (0)

Để lại bình luận