Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Da đầu của Dịch Nhữ run lên, cô bật dậy hoảng sợ, rúc về phía sau co quắp lại.

Nhưng cũng là âm thanh đó vang lên từ phía bên kia, âm thanh vang lê ở bốn phương tám hướng, chúng cùng tới gần Dịch Nhữ, cô không biết trốn vào đâu. Tiếng thở hổn hển bao vây lấy cô, đám thú dữ vây quanh cô, gần trong gang tấc!

“Hạ Cảnh Chiêu! Anh ở đâu?”

Cuối cùng Dịch Nhữ kêu lên vì suy sụp.

Gần như là trong nháy mắt, thú dữ mà cô không nhìn thấy được nhào tới hạ gục cô xuống đất, tứ chi Dịch Nhữ bị thú dữ ngậm lấy, cô cảm nhận được rõ cảm xúc ướt át nhớp nháp trên lưng, có con thú khác đang liếm lấy thân thể Dịch Nhữ.

“A!”

Dịch Nhữ thét chói tai, tiếng chuông trên sợi xích dưới chân vang lên dồn dập, Dịch Nhữ bật khóc nức nở vì tuyệt vọng, “Hạ, Hạ Cảnh Chiêu, chuyện gì thế này? Anh thả tôi ra ngoài đi! Thả tôi ra ngoài!”

Thú dữ liếm lên khắp cơ thể Dịch Nhữ, không chỉ là lưng, mông mà còn có hoa huyệt giữa hai chân cô.

Dịch Nhữ bật khóc nức nở, cô dồn hết sức giãy giụa, muốn thoát khỏi sự khống chế của thú dữ nhưng chúng rất mạnh, cổ tay cô lại đau đớn, nhưng chúng lại như đã được huấn luyện, tuy chúng cắn cô nhưng lại không khiến cô chảy máu.

Dịch Nhữ không thể không sợ được, nỗi sợ hãi động vật ăn thịt trong bóng tối là bản năng của con người, như ma quỷ trong mơ, thú dữ như bò ra từ vực sâu, tới đây để xé nát cô…

“A! Cứu em với! Hạ Cảnh Chiêu, cứu em, cứu em…”

Tiếng nói lạnh lùng vang lên từ chiếc loa trên cao:

“Đây là một trường đấu thú tư nhân, anh đã mua nó từ năm ngoái, nếu em ở với người khác thì cả đời người đó sẽ bị nhốt trong trường đấu thú bí mật này. Còn em, anh sẽ cho em chứng kiến, sẽ nhốt em trên giường suốt đời.”

Tiếng động vang lên, con thú dữ dừng lại nhưng vẫn giam cầm cô rất chặt.

Dịch Nhữ nghe câu nói khiến người ta rụng rời tay chân này, biết anh nói thật , cô muốn cuộn người lại nhưng không thể làm gì được. Tiếng thở hổn hển vang lên bên tai khiến adrenaline trong cô dâng lên, mồ hôi lạnh thấm ướt thái dương của cô.

Cô không muốn ở đây dù chỉ một giây, cô muốn rời khỏi nơi này, ở đây rất lạnh, tất cả đều là thú dữ, ma quỷ, Dịch Nhữ sắp ngạt thở rồi.

Cô khóc lóc tan vỡ, “Em không ở cùng ai cả…”

“Anh biết.” Hạ Cảnh Chiêu ung dung nói, “Nhưng A Nhữ không nói chuyện với anh, anh khó chịu.”

Bỗng nhiên Dịch Nhữ nhớ tới chuyện Hạ Cảnh Chiêu làm với mình, cảm xúc giận dữ dâng trào, cô im lặng không muốn nói chuyện.

Tiếp đó, đám thú dữ kia thả Dịch Nhữ ra, hình như chúng đã lục tục lùi xuống, Dịch Nhữ thở phào nhẹ nhõm, lặng lẽ lê thân người bị trói về sau, nhưng sau đó có tiếng huýt sáo vang lên, lại có tiếng hít thở vang lên, còn khoảng hai con thú dữ lại lao về phía Dịch Nhữ.

Trong khoảnh khắc, cơ thể cô bị mất kiểm soát, trong cảnh bóng tối mù mịt này, ngoài việc chạy trốn theo bản năng ra, cô không thể làm gì khác, cũng không thể suy nghĩ. Cảm giác sợ hãi khi bị truy đuổi điên cuồng lan tràn khắp cơ thể cô trong vực sâu đen kịt, cô như con chuột bị mèo trêu đùa, cố hết sức chạy trốn, tiếng xiềng xích vang lên khiến người ta thấy vui vẻ.

Chẳng bao lâu sau, cổ chân bị ma sát đỏ bừng.

Lúc này Hạ Cảnh Chiêu lên tiếng, trong giọng nói trầm thấp có phần rầu rĩ:

“Tuy là chúng đã bị anh thuần hóa nhưng A Nhữ cứ chạy như thế dễ khiến thú tính của chúng bị khiêu khích, chúng cắn cổ em đấy. Em sẽ không chết ngay mà sẽ mất nhiều máu, chúng sẽ tiếp tục cắn xé theo vết máu cho tới khi em tắt thở.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận