Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh đèn sáng ngời, tiếng người ồn ào náo động trên lầu hai của nhà hàng, trong phòng bao yên tĩnh nơi góc tối lại đang trình diễn tiết mục cực kỳ mập mờ.
Trần Hoài Tự kéo Ngôn Trăn vào trong phòng, khóa trái cửa, cũng không bật đèn, cứ như vậy đè cô xuống tường mà hôn. Ngôn Trăn không hùa theo, giãy dụa muốn phản kháng, đột nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng nói chuyện, tựa hồ là nhân viên phục vụ tới quét dọn:
“ Cậu có nghe thấy không? Có phải có âm thanh gì không? “
Một người khác nín thở lắng nghe: ” Không có. “
Ngôn Trăn sợ tới mức không dám thở mạnh, thân thể không nhúc nhích, lại bị anh nhân cơ hội hoàn toàn khống chế ở trong ngực, bất ngờ áp tới hôn xuống.
Tiếng thở dốc cùng tiếng môi lưỡi triền miên trộn lẫn hòa làm một, thỉnh thoảng xen lẫn vài câu anh thấp giọng trêu chọc, xúc tác tìиɧ ɖu͙© kịch liệt lên men.
Nếm được mùi rượu trong miệng cô, anh xoa xoa vành tai cô: ” Em uống rượu? “
Ngôn Trăn không muốn trả lời, há miệng định cắn anh.
Anh sờ lên từ eo cô đi lên, vỗ nhẹ vào núʍ ѵú ám chỉ : ” Còn cắn nữa, tôi cắn lại chỗ này của em. “
Ngôn Trăn vừa tức vừa không thể phản kháng. Trần Hoài Tự tiện tay kéo một cái ghế ngồi xuống, ôm cô ngồi đối diện trên đùi mình, một tay ôm eo cô, tay kia ôm gáy cô, dùng sức hôn lên môi mọng.
Ngôn Trăn bị ép cúi đầu cùng anh hôn môi, tay khoác trên vai anh, đầu ngón tay không ngừng siết chặt, lại buông ra. Mái tóc dài đen nhánh buông xuống, rơi trên vai anh, giống như sợi tơ tinh tế cùng quấn lấy hai người, đem bọn họ kéo vào vực sâu tìиɧ ɖu͙©.
“… Anh buông tôi ra… Tôi mới không muốn…” Nhân lúc đôi môi tách ra, cô thở dốc liên tục,” Anh là tên biếи ŧɦái, lưu manh… “
Anh làm bộ như không nghe thấy, đầu ngón tay thăm dò vào trong vạt áo cô thăm dò, vải vóc trên người bị đẩy lên cao, mảng lớn da thịt trắng nõn nhẵn nhụi lộ ra, được lòng bàn tay vuốt ve xoa bóp.
Anh giơ tay cởi cúc quần đùi cô, ngậm lấy môi cô nhẹ nhàng thở dốc: ” Khẩu thị tâm phi, có lần nào tôi không cho em thoải mái? ”
Ngôn Trăn bị anh lột quần, để trần hai chân ngồi trên đầu gối anh. Trần Hoài Tự cũng không vội cởϊ qυầи lót của cô, chỉ không nhanh không chậm xoa mông cô, đầu ngón tay như có như không ôm lấy mép vải, sờ nắn mông thịt no đủ cho tới khi hằn lên dấu vết nhàn nhạt.
Cô bị động tác này của anh làm cho lo lắng đề phòng, đưa tay kéo tay anh: ” Đừng sờ…”
“ Hả? ” Anh rút tay, thuận thế cởϊ qυầи lót của cô xuống, vò thành một cục nhét vào túi, nâng đầu gối đẩy vào giữa đùi cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận