Chương 655

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 655

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh ta nhìn thấy bàn tay cô bấu vào lưng người đàn ông kia lặp đi lặp lại cuộn tròn, giống như móng vuốt mèo, bấu thật chặt, giống như đang tiếp nhận cực hình và cướp bóc nào đó, cô không phản kháng được, cũng không muốn phản kháng.
Ôn Thời Khải không khỏi nhớ đến đêm đó ở đình viện, cô ôm lấy cổ mình, môi lưỡi đan xen, cô chủ động hôn anh ta, cắn anh ta, vươn đầu lưỡi vào trong miệng anh ta, quên đi tất cả…
Không hề có điềm báo trước nào, một dòng lệ khí trước nay chưa từng có dâng lên l ng ngực Ôn Thời Khải.
Anh ta biết mình không có tư cách ghen, lại lần đầu tiên tình cảm vượt qua lý trí.
Lúc Ôn Thời Khải nhìn về phía đôi bích nhân ở nơi xa kia, ánh mắt không chỉ lạnh xuống một độ.
Đợi đến khi cánh tay người đàn ông kia buông xuống, Chu Nguyên cũng nhận ra cô nhóc trong ngực là ai, anh ta thật đúng là đau đầu, hận không thể tìm đường khác rời đi.
“Chúng ta đi nhanh thôi.” Chu Nguyên cũng không dám nhìn Ôn Thời Khải, gọi mấy người rời đi, hai người khác có động tĩnh, chỉ mình Ôn Thời Khải không chút phản ứng, đứng nguyên tại chỗ.
Quay đầu nhìn lại, người đàn ông kia đang không chớp mắt nhìn qua bên đó, trên mặt vẫn là bình thường, chỉ là chút ý cười vừa rồi xuất hiện trên mặt đã sớm biến mất.
“Felix, chúng ta nên đi thôi.” Aust nhắc nhở.
“Đi cái gì mà đi? Chẳng phải cậu nói muốn qua thư viện mỹ thuật xem à.” Sắc mặt anh ta không thay đổi, lạnh nhạt nói. “Chính là con đường này.”
Chu Nguyên dứt khoát cho rằng lão hồ ly kia hiểu rõ chỉ đang giả hồ đồ.
“Chúng ta đi đường vòng cũng đến được đó, anh dẫn mấy chú đi con đường khác, đi thôi.” Anh ta nói.
“Ngại quá, tôi không thích đi đường vòng.” Nói xong lời này, người đàn ông đã nghiêng đầu nhìn lại, một đôi mắt hoa đào hơi nheo lại, nhưng cũng không mang theo ý cười.
Mang đến cho người ta một loại cảm giác lớn thiếu gia không dễ lừa.
Chu Nguyên đau đầu, phần lớn người đàn ông này vẫn khá dễ ở chung, nhưng lúc nóng giận lại khiến cho người ta vô cùng hoảng, anh ta còn chưa lên tiếng, người đã tiếp tục đi về phía trước.
“Này, cậu…”
Lâm Chi Nam đắp chìm trong hơi thở và l ng ngực Lục Nhất Hoài hoàn toàn không biết gì cả, cô cảm nhận được nụ hôn kia lặp đi lặp lại nghiền ép lên môi mình, tựa vào trán cô trằn trọc, mỗi một nụ hôn đều khó lòng mà nhịn nổi, hơi thở phả lên mặt cô, giống như đang ăn kẹo bông gòn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận