Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhũ thịt trơn nhẵn bị anh ngậm vào trong miệng mυ”ŧ, thè lưỡi liếʍ cắn, đầu lưỡi câu lấy đầṳ ѵú không ngừng cọ xát, lại dùng sức mυ”ŧ. Cô vừa mới tắm xong, toàn thân vương mùi thơm ngát nhàn nhạt, không thể nghi ngờ trở thành chất xúc tác tìиɧ ɖu͙© mạnh nhất.
Một bên nhũ thịt bị mυ”ŧ một bên huyệt bị cọ, Ngôn Trăn chịu không nổi hừ hừ, níu tóc nức nở mắng anh.
Nhận thấy thân thể cô run rẩy dữ dội, Trần Hoài Tự ngậm núʍ ѵú mυ”ŧ mạnh một hơi, đồng thời đầu gối dùng sức đẩy vào trong thịt mềm cọ xát, đυ.ng vào âʍ ѵậŧ mẫn cảm. Ngôn Trăn bất ngờ rêи ɾỉ một tiếng, đầu óc trống rỗng, run rẩy đến cao trào.
Ánh mắt anh thủy chung dừng ở trên người cô, thu vào đáy mắt hình ảnh cô lâm vào tìиɧ ɖu͙© quyến rũ câu hồn người.
“ Đúng là sốt ruột không chờ được. ” Trần Hoài Tự khàn giọng cười nhẹ bên tai cô, ” Quần tôi đều ướt hết rồi. “
Ngôn Trăn chậm rãi phục hồi tinh thần từ trong kɧoáı ©ảʍ cực hạn, nghe vậy có chút xấu hổ, nhào tới muốn che miệng anh, kết quả anh bắt lấy tay cô sờ vào nơi giữa hai đùi.
Một khối vải vừa cứng vừa nóng, nhìn có chút đáng sợ.
Ngôn Trăn nhớ tới lần trước cho vuốt cho anh lâu như vậy mới bắn, tay cũng sắp gãy, sống chết không chịu: ” Tôi không muốn! ”
” Không muốn dùng tay? ”
“ Không! ” Cô quả quyết cự tuyệt.
“ Được. ” Anh buông tay cô ra.
Tuy rằng số lần hai người thân mật không nhiều lắm, nhưng Ngôn Trăn có thể cảm giác được, tác phong của Trần Hoài Tự ở phương diện này rất cứng rắn, không biết vì sao hôm nay lại dễ dàng buông tha cô như vậy. Cô có chút nghi hoặc, nhưng thấy tốt thì nhận, một tay ôm lấy dây đeo vai của nội y rơi lả tả, xoay người muốn từ dưới thân anh bò xuống, không nghĩ tới bị anh lại ôm trở về.
Trần Hoài Tự một tay ôm chặt cô, vừa cởi đai lưng, dán vào tai cô nhẹ nhàng thở dốc: ” Không muốn dùng tay, vậy thì dùng chỗ khác giúp anh đi, bé cưng. “
Ngôn Trăn nằm trong lòng anh, nhìn anh cởi thắt lưng, giải phóng côn ŧᏂịŧ đã sớm cương cứng khỏi sự trói buộc của vải vóc.
Gậy thịt vừa thô vừa dài, thẳng tắp, bề ngoài sạch sẽ, nhưng mạch máu trên thân thịt chi chít, tản ra khí tức xâm lược dữ tợn.
Bề ngoài đáng sợ hoàn toàn khác với khuôn mặt nhã nhặn của Trần Hoài Tự.
Cô không hiểu sao có chút sợ hãi, xoay người muốn xuống khỏi đùi anh: ” Tôi phải đi, tôi không giải quyết cho anh đâu. “
“ Muộn rồi. ” Trần Hoài Tự kéo chân cô lại gần, da thịt mềm mại trần trụi cọ xát với vải vóc lạnh lẽo của quần tây, cho đến khi đùi trong của cô chạm tới xương hông anh, hạ thân hai người dán sát vào nhau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận