Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngực trắng nõn như sữa bò kẹp lấy dươиɠ ѵậŧ thô cứng dữ tợn, theo động tác của anh mà co rúm run rẩy, lay động ra làn sóng mê người, bị anh thu vào lòng bàn tay, càng dùng sức chen vào giữa, kẹp chặt đến mức anh nhịn không được phát ra một tiếng thở dốc trầm thấp.
” Bảo bối thấp thêm chút nữa… Ừm… Cứ như vậy, thật ngoan. ”
Anh gần như dán toàn bộ côn ŧᏂịŧ vào ngực cô, từ dưới lên trên cắm vào trong khe ngực, tinh hoàn căng phồng cọ vào da thịt nhẵn nhụi, không ngừng cọ ngực cô, quả thực thoải mái khó có thể diễn tả bằng lời.
Ngôn Trăn nghẹn ngào mắng anh : ” Trần Hoài Tự anh biếи ŧɦái! Anh không biết xấu hổ! Sao anh dám đối xử với tôi như vậy! Tôi muốn…… Tôi muốn chặt anh! ”
Anh cười nhẹ, véo má cô : ” Sau khi chặt tôi rồi Trăn Trăn thèm ăn thì ai cho em ăn? ”
” Anh mới thèm! ” Ngôn Trăn tức giận, đưa tay muốn đánh hắn,” Anh không biết xấu hổ! ”
“Được, là tôi thèm, tôi thèm Trăn Trăn. ” Trần Hoài Tự bị động tác cúi người đè ép của cô hung hăng kẹp một cái, hô hấp có chút không ổn định, khàn giọng mở miệng,”…Bảo bối tôi thật sự sắp bắn, chúng ta không náo loạn nữa. ”
Anh gia tăng lực độ đâm vào, chất lỏng ướt đẫm dính vào côn ŧᏂịŧ khi cọ huyệt trở thành chất bôi trơn tốt nhất, nhũ thịt trơn trượt bị đâm đến biến dạng. Vốn đã kẹp được toàn bộ dươиɠ ѵậŧ, nhưng bởi vì của anh quá dài, ngay cả gốc rễ đều bị nhũ thịt non nớt kẹp lấy, khiến phần đầu lộ ra một mảng lớn. Thỉnh thoảng Ngôn Trăn không nhịn được cúi đầu nhìn, suýt chút nữa bị qυყ đầυ đâm vào môi, càng thêm xấu hổ, ngón tay bóp eo anh, ngược lại bị anh dùng sức đẩy mạnh, ngay cả tinh hoàn gần như cũng nhét vào.
Đối với Trần Hoài Tự mà nói, kɧoáı ©ảʍ sinh lý là thứ yếu, chấn động thị giác mới là chủ yếu. Cô quỳ gối giữa đùi anh ngoan ngoãn nhũ giao cho anh, nhũ thịt đáng thương bị chà đạp đến ửng đỏ một mảnh, ánh mắt sắc tình mang theo chút e sợ trừng anh, làm cho anh trầm mê hơn cả xuân dược.
Ngôn Trăn chỉ cảm thấy ngực mình sắp bị cọ rách, vừa nóng vừa ngứa, hô hấp của Trần Hoài Tự mới bắt đầu phập phồng rõ ràng. Ngón tay anh nắm ngực cô siết chặt, nặng nề đẩy sâu hai cái, dươиɠ ѵậŧ đẩy nhũ thịt cắm đến cùng, Ngôn Trăn chỉ kịp nghe thấy tiếng thở dốc sảng khoái trên đỉnh đầu, theo bản năng cúi đầu nhìn, đã bị tϊиɧ ɖϊ©h͙ phun ra bắn tung tóe trên mặt.
“ Trần Hoài Tự anh! Anh lại đem thứ bẩn thỉu này bắn lên người tôi! “
Trần Hoài Tự đè lên không cho cô động đậy, dươиɠ ѵậŧ chống vào ngực cô liên tục xuất tinh, chất lỏng lành lạnh đặc sệt dán đầy ngực cô, theo khe ngực chảy xuôi xuống, sắc tình muốn chết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận