Chương 7

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 7

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đúng ra cô cũng chỉ có mỗi Chu Tuyết là bạn thân, thì cô ấy cũng vừa mới vừa sinh bé thứ hai, đang trong thời gian ở cữ, nên không thể về gặp cô được.

Sở Tiêu buồn phiền nhớ lại kỉ niệm Chu Tuyết năm 18 tuổi, đúng vào thời gian bố cô ấy vừa mới mất, chẳng bao lâu thì Chu Tuyết phát hiện mình mang thai. Cái thai 4 5 tháng rồi mà Chu Tuyết không biết. Sau đó Chu Tuyết thảm thương khóc chạy đến tìm cô. Nhờ cô đi tìm Chu Tẫn, nói Chu Tẫn đã đi đánh bạn trai Hàn Hiên của Chu Tuyết rồi, nhờ Sở Tiêu đi can ngăn giùm. Sở Tiêu khổ sở mãi mới tìm ra được, nhưng vẫn không kịp ngăn. Chu Tẫn đánh cho Hàn Hiên mặt mũi bầm tím, chưa bao giờ cô thấy anh giận dữ như vậy. Sau đó Chu Tuyết cũng không được kết hôn, vì còn trong thời gian để tang bố. Mãi cho đến khi con trai Chu Tuyết 4 tuổi, Chu Tuyết với Hàn Hiên mới được đến với nhau. Lúc tổ chức đám cưới, Sở Tiêu lại đi du học, không tham gia được.

Sở Tiêu không nghĩ thời gian lại trôi qua nhanh như vậy? Mới đấy mà Chu Tuyết đã có thêm bé thứ hai.

Vậy mà Sở Tiêu vẫn còn độc thân.

Sở Tiêu nghĩ chắc cô cũng nên tính toán cho tương lai của mình, tìm một người ổn định nào đó. Nhưng căn bản cô chẳng thấy rung động với ai. Nhiều lúc cũng cảm thấy rất cô đơn, cả thời gian đi du học dài đằng đẵng cô đã cứ như vậy một mình tự gặm nhấm. Mà mỗi lần nghĩ ra ngoài tìm hiểu ai đó, nhớ tới bố mẹ, cô lại chẳng muốn kết hôn.

Thế rồi chần chừ mãi, làm biếng lại thôi.

Ông bà Triệu thật ra cũng lo lắng vấn đề này, nhưng không dám đả động gì cô.

Đúng hơn là bà Triệu không thích.

Có hôm bố cô vừa mới thử hỏi: “Con có cần bố giới thiệu không? Bố có vài người bạn cũng có con trai công việc khá tốt.”

Bà Triệu đã làm nhặng cả lên. Mẹ cô vẫn còn ám ảnh chuyện Sở Nguyệt đi lấy chồng, nên chưa muốn cô tìm hiểu.

Bà còn bao che nói: “Đã vội gì chứ. Cứ ở nhà với mẹ. Không lấy chồng được thì ở nhà, mẹ nuôi.”

Sở Tiêu cứ tủm tỉm sung sướng cười suốt, mặc cho bố cô nói mẹ dở người.

Nhưng bà Triệu nói vậy, thật ra trong lòng vẫn lo. Cứ muộn phiền suy nghĩ, sang ngồi bóc đậu ván cho dì Chu còn than khóc, nghĩ tới con gái lớn lại nhớ, còn ngưỡng mộ dì Chu: “Con gái chị dù sao cũng lấy chồng ngay gần nhà, muốn về lúc nào cũng được. Nhớ là có thể thăm cháu được ngay. Con nhà em cứ đi miết, muốn về mà cũng khó. Công việc rồi nhà chồng con cái, chẳng sắp xếp mà về thăm được.”

Dì Chu cũng thương cảm, xong lại hỏi: “Thế Sở Tiêu đã muốn lấy chồng chưa? Có đang quen ai không?”

Bà Triệu thở dài.

“Chưa chị ạ? Con bé cũng còn vô tư lắm. Cứ thấy ở nhà chẳng chịu gặp gỡ ai cả. Em cũng mặc kệ thôi. Cũng muốn cho con gái ở nhà thêm chút nữa. Mà Sở Tiêu có muốn lấy chồng thì lần này em cũng sẽ không cho lấy chồng xa nữa đâu. Lấy người nào ở gần thôi. Cho gần bố gần mẹ.”

Hai bà cứ nói chuyện con cái như vậy.

Cách đấy không xa, bên trong nhà Chu Tẫn cũng đang ngồi gần đó, không hiểu sao miệng cứ cong lên cười.

Bà Triệu sau khi ở nhà dì Chu về, còn được mang cả chè đậu ván về cho Sở Tiêu.

Sở Tiêu thích món này lắm, dì Chu nghe thế, nấu được bao nhiêu lại cho Sở Tiêu hết.

Chu Tẫn xuống bếp tìm đến không còn một miếng nào.

Sở Tiêu được đánh chén no say xong còn hỏi: “Sao mẹ và dì nấu ít thế?”

Bà Triệu liền lườn nguýt cô: “Tiêu Tiêu, con ăn cả phần của Chu Tẫn đấy.”

Mà Sở Tiêu vẫn thòm thèm.

Sở Tiêu đang bận đọc mấy tin tức trên mạng dở nên lại lấy ipad ra võng nằm. Bà Triệu thì cứ lục đục gì đó trong nhà vệ sinh. Phải 15 phút sau Sở Tiêu mới thấy bà đi ra, mặt mũi nhăn nhó.

Cô ngước ra hỏi: “Sao vậy mẹ?”

“Cái vòi nước bồn rửa tay nó lại hỏng rồi, cứ rỉ nước suốt. Mẹ vặn mãi không được.”

Bà Triệu buồn bực.

Ông Triệu giờ này lại sang nhà họ hàng, nên không có ai để sửa giúp.

Sở Tiêu tính ngồi dạy xem có giúp được gì không thì bà Triệu lại bảo không cần. Bà sang gọi chú Viễn nhà kế bên, chú thay luôn cho cái vòi nước mới cho tiện.

Sở Tiêu vì thế lại nằm xuống, tiếp tục xem mạng.

Một mình bà Triệu sang nhà chú Viễn lại không tìm thấy ai ở nhà, nhà chú Viễn đóng cửa ở ngoài gọi không có ai.

Bà Triệu thở dài đi về thì lại gặp được Chu Tẫn. Chu Tẫn vừa đi ra ngoài nhìn thấy bà đi từ nhà chú Viễn ra thì hỏi, bà Triệu liền kể chuyện cái vòi nước. Chu Tẫn thấy thế liền nói: “Để con qua sửa giúp thím Triệu, khi nào chú Viễn về thì thím nhờ chú thay cho cái mới sau.”

“Vậy tốt quá.” Bà Triệu mừng.

Nhưng trên đường về mấy bà bán hàng ngoài chợ đi về ngang qua lại mời mua cho nốt ít rau với cá, bà Triệu nán lại, dặn Chu Tẫn vào nhà trước, có gì gọi Sở Tiêu ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận