Chương 7

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 7

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hạ Di Hàng chậm rãi khuấy đảo ly cà phê trên bàn, hương vị đắng nguyên thủy của cà phê rất phù hợp với tâm trạng của cô lúc bấy giờ.

“Aizzz, em đúng là, làm người ta cảm thấy chẳng có cách nào với em.” Thấy cô hồi lâu vẫn không chịu trả lời, Từ Miễn Hoa thật sự không biết nên nói như thế, cô em lớp dưới này, một chút cũng không mềm mại ôn hòa như bề ngoài, trong xương cốt của cô, mỗi một tấc đều tràn đầy quật cường và kiêu ngạo. Đã quyết định rồi thì cho dù người khác nói thế nào cũng không thay đổi.

Biết nhau bảy năm rồi mà anh vẫn chỉ hiểu được cô một chút, có phải nên cảm thấy xấu hổ hay không?

“Quản lý không cần lo cho em, em tốt lắm mà.” Hạ Di Hàng cười yếu ớt, phảng phất như mọi chuyện đều không hề xảy ra vậy.

“Bây giờ em vẫn muốn gọi anh là quản lý sao?” Bất lực than thở, thoạt nhìn cô rất dễ nói chuyện, rất dễ gần, nhưng luôn cẩn thận phân rõ giới tuyến với mọi người. Nếu cô ấy nghĩ như vậy có thể giải quyết vấn đề thì không tính, nhưng cô sinh ra đã như vậy, dù có muốn quan tâm cô cũng không có cách nào.

“Mặc dù bị điều đến phòng kế hoạch nhưng anh vẫn là quản lý mà em kính trọng nhất.” Những lời này xuất phát từ thật lòng, từ ngày cô bước vào công ty, anh luôn ở cạnh cô, dạy dỗ cô, giúp đỡ cô, anh rất tốt với cô, không phải cô không hiểu, nhưng từ lúc mọi ảo tưởng đều tan biết hết, cô không còn cảm giác động tâm với anh nữa.

“Di Hàng.” Anh xúc động nắm bàn tay trắng nõn của cô, “Em cũng biết, anh…”

“Quản lý, cà phê không uống sẽ lạnh mất.” Cô rụt tay về, cười nhắc nhở, nhưng thứ lạnh đi đâu phải chỉ có cà phê? Còn có cả trái tim từng rung động vì anh nữa.

Đôi khi, ngay cả cô cũng thấy bất đắc dĩ với tình cảm của mình, vì thích học trưởng, từ năm hai đã nhận định ra một mục tiêu, đó là vào cùng anh một công ty, chỉ cần ở cạnh an, cô đã thấy thỏa mãn, đúng vậy, yêu cầu của cô chỉ nhỏ như vậy thôi.

Vì thực hiện nguyện vọng của mình, cô cố gắng suốt hai năm, cố gắng tìm hiểu về tập đoàn Khai Dương, mọi suy nghĩ đều dồn vào mục tiêu được bước vào công ty này; tốt nghiệp, khổ cực cạnh tranh với nhiều người, rốt cuộc cô cũng thuận lợi, ở lại bên học trưởng trong bộ phận nghiệp vụ.

Có thể nói, mọi việc đều rất tốt, đúng như ý muốn, đáng nhẽ ra, cô nên cảm thấy vui vẻ, nhưng kết quả lai không như vậy.

Sau khi làm việc cùng Từ Miễn Hoa, cô mới phát hiện, con người mà cô rất thích kia đã thay đổi. Cũng đúng thôi, ra xã hội, chịu đựng cạnh tranh mưu toan lừa dối, lai còn ở tập đoàn Khai Dương, áp lực lớn nhưng có nhiều cơ hội, tại sao anh không thể thay đổi?

Ban đầu, vốn là một công tử tuấn lãng tư văn, hôm nay bị thế sự đưa đẩy, mặc dù sự quan tâm đối với cô vẫn không thay đổi, nhưng cô không còn cách nào chấp nhận anh được nữa, có lẽ người thay đổi không phải anh mà là cô cũng không chừng.

Ròng rã ba năm, vì đứng cạnh anh, đến khi về đích rồi mới nhận ra, người trong lòng đã mất đi, một cô gái sẽ thấy thế nào? Cô không biết, nhưng cô không còn cách nào thích anh nữa. Trái tim rung động ban đầu nay đã biến mất, Từ Miễn Hoa với cô mà nói đã chấm dứt, chỉ còn là đàn anh, là cấp trên mà thôi.

“Di Hàng, anh thật sự rất lo lắng cho em.” Lại bị cô né tránh, trong lòng anh cảm thấy thất bại tràn trè, Từ Miễn Hoa đang lo lắng cho tiền đồ của cô.

“Vốn là lỗi của em, hậu quả dĩ nhiên do em gánh chịu.”

Anh nghĩ mãi cũng không hiểu, vì sao cô lại quật cường như vậy, vốn là cấp dưới tính sai một con số, bị tổng giám đốc phát hiện, nhằm lúc lão đại mất hứng, truy cứu tới cùng, cô có thể nói ra sự thật, nhưng lại chịu gánh một mình, hậu quả là bị điều sang phòng kế hoạch, lại phải làm lại từ đầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận