Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong căn phòng khách sạn mờ tối, Lý Huyên ngồi co ro trên giường, hai tay ôm lấy cốc nước nóng mà vẫn không ngừng run rẩy. Trình Nặc ngồi đối diện, sắc mặt trắng bệch, chờ đợi câu trả lời như chờ đợi một bản án tử hình.
“Nói đi! Cậu ấy đâu?” Trình Nặc gằn giọng, sự kiên nhẫn đã bốc hơi hoàn toàn.
Lý Huyên nuốt nước bọt, giọng nói run rẩy đứt quãng: “Đi được nửa đường… thì cậu ấy bảo… sợ bị phát hiện nên hai người tách ra… Cậu ấy chỉ đường cho tôi chạy ra đường cái, còn cậu ấy… cậu ấy đi hướng khác để đánh lạc hướng bọn họ…”
“Tách ra?” Trình Nặc chết lặng. “Sao lại tách ra? Cậu ấy thông thạo địa hình như vậy, sao có thể để cô đi một mình?”
Lý Huyên cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt Trình Nặc. Cô ta không dám nói ra sự thật về chiếc bẫy thú, về cái chân đầy máu của Hứa Đồng Chu, về việc cậu đã chấp nhận hy sinh để cô ta có thể trốn thoát. Nỗi sợ hãi bị bắt lại, nỗi sợ hãi phải quay lại địa ngục trần gian ấy đã lấn át tất cả lương tâm của cô ta lúc đó.
“Cậu ấy… cậu ấy chỉ bảo tôi chạy nhanh lên, cậu ấy sẽ đợi cô…” Lý Huyên nói dối, giọng lí nhí.
Trình Nặc nhìn chằm chằm vào Lý Huyên, linh cảm mách bảo cô rằng có điều gì đó không ổn, nhưng cô không thể đoán ra được là gì. Đột nhiên, ánh mắt cô dừng lại ở vạt áo của Lý Huyên.
Một mảng máu đỏ thẫm loang lổ trên chiếc quần âu cũ kỹ.
“Cô bị thương sao?” Trình Nặc hoảng hốt hỏi.
Lý Huyên giật mình nhìn xuống, mặt đỏ bừng rồi lại tái đi, bật khóc nức nở: “Tôi… tôi đang đến tháng… Tên khốn nạn Hứa Quý Quân đó… thấy tôi mãi không có thai nên không cho tôi dùng băng vệ sinh… Hắn muốn tôi phải sinh con cho hắn…”
Trình Nặc nghe mà lồng ngực đau nhói, cơn giận dữ trào dâng. Những kẻ cầm thú!
Cùng lúc đó, tại bệnh viện huyện, không khí đặc quánh mùi thuốc sát trùng và mùi máu tanh.
Hứa Đồng Chu nằm trên giường bệnh trắng toát, khuôn mặt tái nhợt không còn chút huyết sắc. Cậu vừa trải qua một cuộc phẫu thuật kéo dài để nối lại xương chân bị gãy nát bởi chiếc bẫy thú.
Hứa Đồng Nhạc ngồi bên cạnh, đôi mắt sưng húp vì khóc, nắm chặt bàn tay lạnh lẽo của anh trai. Vương Quế Chi đứng ở cuối giường, khuôn mặt khắc khổ già đi chục tuổi chỉ sau một đêm.
Cánh cửa phòng bệnh bật mở, Hứa Trạch bước vào, trên người vẫn còn vương mùi rừng núi ẩm ướt. Chính anh là người đã tìm thấy Hứa Đồng Chu nằm bất tỉnh trong vũng máu giữa rừng sâu và cõng cậu xuống núi.
“Nó tỉnh chưa?” Hứa Trạch hỏi khẽ.
Vương Quế Chi lắc đầu, nước mắt lại trào ra: “Bác sĩ nói… mất máu nhiều quá, lại bị nhiễm trùng… Nếu không tỉnh lại sớm…”
Bà không dám nói hết câu. Hứa Trạch thở dài, nhìn chàng trai trẻ đang nằm bất động. Anh biết rõ đêm đó Hứa Đồng Chu vào rừng làm gì, nhưng anh chọn cách im lặng.
Đúng lúc này, mi mắt Hứa Đồng Chu khẽ rung động. Cậu từ từ mở mắt, đôi mắt đen láy mờ đục, vô định nhìn lên trần nhà.
“Anh! Anh tỉnh rồi!” Hứa Đồng Nhạc reo lên, nức nở.
Hứa Đồng Chu khó nhọc quay đầu, cơn đau từ chân phải truyền đến buốt óc. Cậu muốn ngồi dậy nhưng không còn chút sức lực nào.
“Mẹ… Đồng Nhạc…” Cậu thều thào, giọng khô khốc như tiếng giấy nhám cọ vào nhau. “Chân con…”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận